(Ảnh minh họa: Các nữ du kích Đà Nẵng năm xưa trong ngày gặp mặt)
Bạn gái bảo em mi là dũng sĩ,
Em chỉ cười chưa biết nói chi.
Bạn gái hỏi em diệt bao nhiêu Mĩ,
Giữa Đà thành mà Mĩ - ngụy hoang mang.
1-
Có gì đâu, nhiều bạn gái như em,
Tuổi tròn đôi mươi tạm rời đèn sách,
Bởi tiếng mìn Lê Độ khơi tim em bừng cháy,
Anh Trỗi tươi cười giục bước em đi.
Không chịu làm người dân ngột ngạt chốn lao tù,
Khi tiếng thét căm hờn từ Mân Quang, La Thọ,
Khi mỗi ngày giặc tàn phá mọi nơi.
Rồi em đi, em ra đi với những ước mơ giữa ngày đầu xuân,
Biển Thanh Khê em đã tới, đường ngã năm em đã qua,
Về sân bay, chợ Mới, Sơn Trà, ai biết em là quân du kích.
Truyền đơn tung trên đường phố Hùng Vương,
Cờ đỏ em treo kìa rực rỡ nắng hồng,
Cô bác reo vui, kẻ thù khiếp sợ,
Ôi, thành tích của em nhỏ bé,
Dũng sĩ này xin tặng cả quê hương.
2-
Có gì đâu, nhiều bạn gái như em,
Tuổi tròn đôi mươi lên đường diệt Mĩ,
Trên bước đường ra trận với bao gương ngời sáng,
Anh Trỗi tươi cười giục bước em đi.
Không chịu làm người dân ngột ngạt chốn lao tù,
Khi đất nước kêu gọi tuổi thanh xuân lên đường,
Ra chiến trường thề giải phóng miền Nam.
Rồi em đi, em ra đi với những ước mơ diệt nhiều giặc Mĩ,
Biển Thanh Khê em đã tới, đường ngã năm em đã qua,
Về sân bay, chợ Mới, Sơn Trà, ai biết em là quân du kích.
Diệt tăng xong, em diệt ác trừ gian,
Cờ đỏ tung bay kia rực rỡ nắng hồng,
Đất nước reo vui, kẻ thù khiếp sợ,
Ôi, thành phố quê em đẹp lắm,
Lớp lớp người như cuộn sóng biển Đông.
Kết:
Em còn đi, em còn đi, đi mãi xuống đường,
Đà Nẵng nổi kèn xung trận, em xông tới.