Trích phim "Những tay súng thành Vinh"
Em hát giọng đò đưa mênh mang đất trời xứ Nghệ,
Nghe sông Lam nước lấp lánh vỗ về.
Từ chiến hào tay súng em giương lê,
Đến đường cày lúa hàng hàng thẳng tắp,
Em trải đẹp đời lên từng mảnh đất.
Nghĩa chiến trường và hậu tuyến hai vai,
Hẹn người đi chiến đấu hôm mai,
Đã có em đứng giữ đất này.
Ơi cô gái sông Lam ta đó (ớ ờ ơ),
Nơi xưa quê em làng Đỏ,
Căm thù như biển lửa đã đứng lên.
Em đi tiếp đạn lên núi,
Em xông pha giữa chiến hào,
Và tiếng súng em gầm vang trong lửa khỏi,
Vạch từng đường đạn sáng rực trời cao.
Ngày theo vết đường cày,
Đêm về xây đường đắp ụ,
Nắng dù sém má em, mưa gió dãi dầu,
Lòng vẫn vui như pháo hoa đỏ rọi.
Đánh thắng quân thù trên mảnh đất quê hương,
Hỡi cô gái thân thương dũng cảm ngoan cường.
Cũng trong những ngày đầu năm ấy, có lẽ chỉ có 20 cô gái thành Vinh, cùng lứa tuổi 18 là những người sung sướng nhất. Sau nhiều lần đề bạt nguyện vọng, rồi chờ đợi, rồi tiếp tục yêu cầu, và đôi khi kèm thêm cả vài dòng nước mắt, các cô đã được toại nguyện, được khoác bộ quân phục, được sánh vai với các bạn nam cùng đi chiến đấu.
Chào những người con trai, con gái thành Vinh, chào các em Võ, em An, em Toàn, em Châu, em Kiều Oanh và tất cả. Thành phố và những người ở lại chúc các em lên đường chân cứng đá mềm, lập công xuất sắc. Hãy cùng nhau thi đua để xứng đáng là những người con của thành phố quê hương, đất lịch sử của những cuộc tiến quân cách mạng, thành phố của những Xô viết công nông đầu tiên, thành phố thân yêu mà truyền thống là chiến đấu và chiến thắng.