Ở đây chỉ có hai mùa, mùa mưa và mùa nắng,
Đảo xa đầy cát trắng, vắng tiếng cười trẻ thơ.
Con sóng xa nhớ bờ, đến gần thì bẽn lẽn,
Đã bao lần lỡ hẹn anh chưa về với em.
Anh yêu đảo như quê, bạn cùng muôn bão tố,
Lớn lên từ đảo nhỏ, lá biếc xanh bốn mùa.
Ơi đảo xa, đảo xa, đảo là con mắt biển,
Dập dềnh bao cánh én chắn mũi tàu tuần tra.
Ơi đảo xa đảo xa,
Bao la màu cát trắng mà biển trời cứ xanh,
Mà biển trời cứ xanh vì ở đó có anh,
Mà biển trời cứ xanh vì ở đó có anh.