Ba-zan, ba-zan ơi,
Đất đỏ ngàn đời, thắp lửa mặt trời,
Gọi màu xanh tới, gọi mùa xuân tới.
Hỡi ba-zan, ba-zan ơi,
Cháy bỏng lòng người, khát vọng tình đời,
Để ta xao xuyến, để ta lưu luyến đến bao giờ (hây).
1, 2-
Nghe chăng, nghe chăng cao su nói gì,
Nghe chăng, nghe chăng cà phê nói gì,
Và thông reo vi vu, và ong bay vi vu.
Ai ơi đừng đốt rừng, ai ơi đừng phá rừng,
Để ba-zan bạc màu, để đất mẹ quặn đau,
Hư hứ hừ, hừ hư, hư hư hư hư, hứ hừ, hừ hư.
3-
Nghe chăng, nghe chăng kơ-nia thì thầm,
Nghe chăng, nghe chăng lê-pan thì thầm,
Về đây nghe với rừng, và sông chết với rừng.
Ta ươm mầm xanh đời, ta gieo mầm xanh rừng,
Để ba-zan mỉm cười, để đất mẹ nở hoa,
Hê hế hề, hề hê, hê hê hê hê, hế hề, hơ hờ.
Kết:
Cho ba-zan mãi mãi tươi xanh,
Cho ba-zan mãi mãi tươi xanh,
Hư hừ hứ.