Chiều trên Cù Lao Dung, mảnh đất xưa kiên trung anh hùng
Chiều trên Cù Lao Dung, nghe sông Hậu cuộn mình reo vang
Chiều trên Cù Lao Dung, đồng lúa reo hương thơm mặn nồng
Từng ngôi nhà thân quen, tôi tìm về một Sóc Trăng
Thương cánh cò mỏi mòn qua sông,
Bóng mẹ già tảo tần trên đê
Nghe sóng xô nối liền đôi bờ
Tiếng đàn kìm thổn thức bên sông
Tôi chạnh lòng thèm một lời ru
Ầu ơ hớ hơ
Mười năm về lại nơi đây
Điện sáng lên trên những làng quê
Vùng đất xưa nay đã hồi sinh
Ôi Sóc Trăng đất mẹ mến yêu
Chiều trên Cù Lao Dung lặng thầm từng nỗi nhớ
Con đò chiều đưa huyền thoại vào mơ.