Chiều dần buông màn đêm về,
Bên sông lời hát êm đềm,
Hòa với tiếng đàn phong cầm,
Chập chờn về phía chân trời.
Cất tiếng hát bước chân đi,
Cùng ngồi bên thuỳ dương in bóng,
Nhìn bầu trời lấp lánh sao,
Bên nhau lời hát tâm tình.
Nhìn mấy cánh hoa trắng rơi,
Ngập ngừng nghe trái tim bồi hồi,
Này cành thuỳ dương mến yêu,
Biết chăng vì cớ sao buồn.