( Phổ thơ Nguyễn Bảo Chân)
Có ai chờ anh, ai chờ anh dưới mưa?
Như ngày xưa em từng chờ đợi
Đôi vai ướt đầm mắt đẫm tóc rối
Cây bàng xanh lặng lẽ bên đường.
Có ai chờ anh, ai chờ anh nữa không?
Em ra đi để mưa thành cổ tích
Kỷ niệm xưa còn lại nhớ thương
Một mình anh chơ vơ hờn trách
Lá bàng ơi giờ bay nơi đâu?
Xa nhau anh nhận mọi lỗi về anh
Chỉ mong sao đừng nhạt nhoà kỷ niệm
Xa nhau anh mong em đừng lãng quên
Và thời gian đừng tàn phai lá bàng.
Xa nhau anh thành hạt mưa lang thang
Thèm lay ướt vòm cây xanh cũ
Xa nhau anh không quên được nỗi nhớ
Giá như trở lại quá khứ
Có còn em ướt lạnh đứng chờ?