Ngày ấy bên bờ sông La,
Anh nghe câu hò ví giặm,
Để một đời anh đi xa,
Để ngàn lần anh nhớ mãi.
Ngày ấy con đò đưa tiễn,
Một người lữ khách qua sông,
Người ơi, sao mà sâu nặng,
Câu thương, câu đợi, câu chờ.
ĐK (x 2):
Nay anh trở về bên dòng sông La,
Con đò vẫn nguyên, dòng sông còn đó,
Câu hò quê mình mộc mạc mà thương,
Ngày xưa anh mang đi khắp nẻo đường,
(1) Câu hò ví giặm cho anh đầy mơ ước,
(2) Câu hò ví giặm anh thương, anh thương trọn đời.
Kết: Cay gừng, muối mặn đừng quên người ơi.