Biển yên lành, con sóng bỗng quặn đau,
Giặc Mĩ kéo vào, vết giày xâm lược,
Đạp nát cỏ cây, hằn lên bài ca.
Đà Nẵng, Cam Ranh, Sài Gòn, Phố Cấm,
Ngút trời ngọn lửa thương đau,
Đồng xanh vắng bóng chân trâu,
Trong lớp rào gai vây quanh thôn xóm,
Mây xám trùm lên quê hương yêu dấu,
Viên đạn hôm nay cày lên viên đạn cũ,
Máu thấm đất này, chứa chất oán hờn,
Vùng lên!
Lao nhanh, thuyền lao nhanh,
Lướt băng trên dòng kênh,
Đoàn người đi đấu tranh,
Mái chèo khua sóng nước.
Trăm miền trống đã giục,
Nơi nơi mõ đã thúc,
Căm hờn đang sục sôi,
Đứng lên đồng bào ơi.
Tay ná cùng tay dầm,
Tay gươm và tay súng,
Bưng biền cùng non cao,
Ầm ầm như thác lũ.
Phá hết ngục tù giam,
Giết hết bầy ác ôn,
Phất cao cờ khởi nghĩa,
Xông lên giành chính quyền.
Giăng giăng hầm chông tre,
Cắm sâu trên đường quê,
Cành dàn nghiêng lá che,
Đá chồng lên chiến đấu.
Bom mìn dẫu rơi vực,
Ong nuôi giữ vườn trúc,
Đôi sừng trâu nhọn thêm,
Cắm xuyên vào từng tên.
Căm uất này dâng lên,
Như muôn dòng sông xanh,
Gông cùm và đêm đen,
Chìm vào con sóng đấy.
Chém nát cọc sào bay,
Dẫu có bầm ngón tay,
Ánh sao cờ khởi nghĩa,
Bay trên những luống cày.
Đất quê ta hợp thành những chiến hào,
Trời quê ta rực sáng những vì sao.
Mỗi mái nhà xả thân làm chiến lũy,
Mỗi cuộc đời đứng lên làm dũng sĩ,
Giải phóng quê hương, giải phóng đồng bào,
Đêm đồng khởi bừng bừng muôn tiếng hát.