Cây tùng xanh bóng vươn trên đồi,
Qua từng phen nắng mưa càng tươi,
Tòa Nhà Trắng đã giết anh Trỗi,
Bọn xâm lăng cướp sống cuộc đời,
Vì sao băng phút cuối ngời ngời,
Anh hy sinh rồi, ngàn đời sau vẫn sống.
Với bao mùa xuân lá non đâm chồi,
Muôn triệu lòng uất căm sục sôi,
Bọn giặc Mĩ đã giết anh Trỗi,
Người công nhân chiến đấu trọn đời,
Thề hy sinh không nói một lời,
Tấm gương kiên cường còn rực chiếu đời sau.
"Nhớ lấy lời tôi", tiếng anh hô còn vang dội đất trời,
"Hãy nhớ lấy lời tôi", lời anh hô giục căm thù sục sôi,
Nguyễn Văn Trỗi ơi, gương trung kiên còn mãi với người đời,
Đôi mắt của anh bừng chiếu sáng ngời ngời,
Lửa tim anh còn rực cháy hơn các vì sao sáng chói,
Và tên anh còn khắc mãi trong con tim muôn triệu người.
Theo thời gian lá thêm tươi cành,
Bao mầm non nhú lên màu xanh,
Một người ngã, lớp lớp xông lên,
Vì nhân dân anh dũng quên mình,
Người công nhân chan chứa nhiệt tình,
Đấu tranh đến cùng, lòng rực sáng niềm tin,
Tiếp sức chiến đấu cho bao người còn sống,
Dòng máu nóng hùng anh.