Quên nhặt ngày, quên đếm tháng.
Mùa kế mùa phấn héo gầy rụng rơi quanh bục giảng.
Đường đời con chữ mãi lăn theo
Tung tăng, vạn giặm, muôn nẻo.
Phấn vẹt tròn tung bụi lấp thời gian
Tóc người dần ngả màu phấn trắng
Chùm phượng vĩ bao lần kheo khẳng
Mấy ai đi không nhớ lối quay về.
Bến đò xưa một thời dĩ vãng
Bao lớp người qua mải mê lẫn khuất vào đời
Bến mờ lối dẫu đò chỉ còn trong thiên khứ
Mái chèo lặng lặng miệt mài khua nước bồng bềnh trôi
Bến cũ còn đây dẫu đò vẹt mòn theo năm tháng
Bến vẫn còn nghe đâu đây vọng tiếng gọi đò.