Bonjour Vietnam (Xin Chào Việt Nam)
Lời bài hát
1-
Raconte-moi ce nom étrange et difficile à prononcer,
Que je porte depuis que je suis née.
Raconte-moi le vieil empire et le trait de mes yeux bridés,
Qui disent mieux que moi ce que tu n’oses dire.
Je ne sais de toi que des images de la guerre,
Un film de Coppola, des hélicoptères en colère.
Un jour, j’irai là-bas, un jour dire bonjour à ton âme,
Un jour, j’irai là-bas, pour/te dire bonjour, Vietnam.
2-
Raconte-moi ma couleur, mes cheveux et mes petits pieds,
Qui me portent depuis que je suis née.
Raconte-moi ta maison, ta rue, raconte-moi cet inconnu,
Les marchés flottants et les sampans de bois.
Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre,
Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère.
Un jour, j’irai là-bas, un jour dire bonjour à mon âme,
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.
(*)
Les temples et les Bouddhas de pierre pour mes pères,
Les femmes courbées dans les rizières pour mes mères.
Dans la prière, dans la lumière, revoir mes frères,
Toucher mon arbre, mes racines, ma terre.
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme,
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.
___________________________________________________________________
Dịch nghĩa:
CHÀO VIỆT NAM
1-
Hãy kể tôi nghe về cái tên xa lạ và khó gọi,
Mà tôi đã mang tự thuở chào đời.
Hãy kể tôi nghe về vương triều cũ và đôi mắt xếch của tôi,
Đã nói rõ hơn tôi về những gì người không dám thốt.
Tôi chỉ biết về người qua những hình ảnh của chiến tranh,
Một cuốn phim của Coppola (*), những chiếc trực thăng gầm rú.
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hồn người,
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào người, Việt Nam
2-
Hãy kể tôi nghe về màu da, mái tóc và đôi bàn chân nhỏ của tôi,
Đã nâng đỡ tôi tự thuở chào đời.
Hãy kể tôi nghe về căn nhà, con đường của người,
Hãy kể tôi nghe những điều chưa biết,
Về những phiên chợ nổi trên sông,
Và những con thuyền tam bản bằng gỗ.
Tôi chỉ biết quê hương qua những hình ảnh của chiến tranh,
Một cuốn phim của Coppola, những chiếc trực thăng gầm rú.
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hồn tôi,
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào người, Việt Nam.
(*)
Để thay mặt cha tôi chào những ngôi chùa và những tượng Phật bằng đá,
Để thay mặt mẹ tôi chào những phụ nữ đang còng lưng trên ruộng lúa,
Để thấy lại những người anh em của tôi,
Để chạm vào cỏ cây, cội rễ và đất mẹ của tôi, trong lời nguyện cầu và trong ánh sáng.
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hồn tôi,
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào người, Việt Nam.
(*) Francis Ford Coppola, đạo diễn người Mỹ, đạo diễn phim Apocalyse Now, năm 1979, một bộ phim về chiến tranh Việt Nam.
