Bông sen, bông sen nở giữa đầm sen,
Hương bay về núi, hương bay về trời.
Bông sen, bông sen nở giữa làng Sen,
Hương thơm là khúc dân ca dâng Người.
Hừm hưm hưm, hừm hứm hừm hưm,
Hừm hưm hưm, hừm hứm hưm hừm.
Cánh sen hồng mềm như lượn sóng,
Tiễn Người qua bốn biển năm châu,
Lenin đó, mặt trời cháy đỏ,
Đường bôn ba bao bước thăng trầm,
Hừm hứm hưm hưm hừm.
Cánh sen hồng nhẹ như ngọn gió,
Đón Người về Pác Bó hang sâu,
Tóc điểm bạc, mắt Người vẫn tỏ,
Xuôi ngân nga câu hát đò đưa.
Hứm hứm hưm hừm,
Hừm hưm hứm hừm hứm hưm hừm hưm, Hưm hừm hưm hưm hừm,
Hừm hưm hứm hừm hứm hưm hừm hưm,
Hưm hừm, hưm hừm hưm.
Nhớ thuở nào đêm Nam ngày Bắc,
Bác đang cùng chúng cháu hành quân,
Đường Trương Sơn phơi phới mùa xuân,
Ngày thống nhất sắt son niềm tin,
Một niềm tin thống nhất đất nước.
Cánh sen hồng hồng tươi cuộc sống,
Cảng Sài Gòn lồng lộng mây bay,
Dấu chân xưa như vẫn còn đây,
Cả đất nước hướng về tương lai.
Hưm hứm hưm, hừm hưm hưm,
Hừm hứm hưm hưm hừm,
Hừm hưm hưm, hừm hứm hưm hưm.
Bông sen, bông sen nở giữa đầm Sen,
Hương thơm thơm ngát, ngát hương dâng Người.
Bông sen, bông sen nở giữa làng Sen,
Hương thơm thơm ngát, ngát hương dâng Người,
Hừm hưm hưm, hừm hứm hừm hưm,
Hừm hưm hưm, hừm hứm hưm hừm,
Hứm hừm hưm hứm, hừm hứm.