Trở lại mảnh đất quê em nắng xuân bừng lên,
Và từng đàn én ngang qua khung trời gọi mùa xuân đến.
Bát ngát cánh đồng trải nắng mênh mông,
Em ước mơ gì mà đứng mãi trông,
Em khát khao gì mà dáng bâng khuâng,
Để ngày hội Gióng gọi em lên đất này.
Từ ngàn đời dẫu gian lao đất bạc cằn khô,
Mà lòng người vẫn không quên khát vọng vượt lên gian khó.
Đã có bao lần lệ thắm đôi vai,
Bao tháng năm dài ngàn nỗi đắng cay,
Qua những thăng trầm để có hôm nay,
Và mùa Xuân sớm nở hoa trên đất này.
Một vùng Bắc Sơn thắm cây rừng xanh bóng toả,
Dòng phù sa cho em nhiều mùa vàng óng lúa,
Gạo Tân Hưng cho em mơ huyền thoại xa xưa.
Dẫu đến Thanh Xuân hay vào Phú Cường,
Em về Quang Tiến hay hồ Đồng Quan,
Mỗi một xóm thôn cũng đều mang dáng Sóc Sơn em.
Nhiều nhà máy thắp sáng những làng quê núi đồi,
Nội Bài đưa em đi mọi miền trên thế giới,
Và Núi Đôi trao em câu chuyện tình xa xôi.
Em rẽ Xuân Giang hay về Mai Đình,
Qua miền Trung Giã hay vùng đồi xa,
Mỗi một xóm thôn cũng đều mang bóng dáng quê hương.