Đây đó lửa cháy, đây đó tàn phá,
Đây đó hờn oán bốc lên trời mây chiến sự tơi bời.
Giặc đang tràn lấn, giặc đang giày xéo,
Giặc đang tàn sát hãm hiếp phụ nhân ngút trời đau thương.
Đây Bình Trị Thiên, đây đất Việt miền Trung,
Đây một dải non sông đã màu chinh chiến.
Bình Trị Thiên đau thương mong người Việt Nam gan góc,
Một góc biển Đông toàn dân khí hận ngất trời.
Dân Việt miền Trung thề quyết báo thù non sông,
Đã vùng lên đòi máu trả máu mới xong.
Đây đất đỏ màu thắm dặm đường chết tươi,
Đây Câu Nhi, đây Âu Lâu xác bao quân thù gục rơi.
Bình Trị Thiên trả hờn, Bình Trị Thiên máu lửa,
Vang danh xa đây Mỹ Lệ, đây Phú Bàng, Sơn Tùng,
Đoàn quân Nam giết giặc lập công.
Vang danh xa đây Cự Nẫm, đây Đông Hà, Đồng Dương,
Khiếp vía lũ thù người miền Trung.
Đây Bình Trị Thiên, đây đất Việt miền Trung,
Đây một dải non sông khói lửa chinh chiến.
Bình Trị Thiên thân yêu đã vùng lên quyết chiến đấu,
Lừng danh đây người Việt miền Trung.
Kết:
Dân chốn đồng lúa, dân khắp rừng núi,
Chung sức đẩy tới kháng chiến thành công tiến về đô thành.
Rồi đây cờ thắm, vàng sao vàng chói,
Lừng vang dậy đất khúc khải hoàn ca trời Nam bừng sáng.