Em đưa anh đi thăm làng biển quê em,
Em đưa anh đi trên những con đường cát trắng.
Bình Dương, Bình Dương làng nhỏ yêu thương,
Như một cánh buồm bốn mùa căng gió biển.
Bình Dương, Bình Dương gợi bao kỷ niệm,
Mười năm đấu tranh bất khuất kiên cường,
Bao người ngã xuống, máu thấm đất quê hương.
Nơi đây khi xưa rừng dương ngút ngàn,
Giặc về cày phá không còn màu xanh,
Ruộng vườn xơ xác, căm thù trào dâng.
Từ trong đạn bom, từ trong cát nóng,
Người dân Bình Dương anh dũng vượt lên.
Ngày chống càn, đêm đi trồng khoai, cấy lúa,
Dù muôn gian lao, dù bao hy sinh,
Niềm tin không phai về mùa xuân tương lai ngát hương hoa tươi.
Em đưa anh đi thăm làng biển hôm nay,
Con sông Trường Giang đôi bờ khoai lúa biếc xanh.
Đoàn thuyền ra khơi khi về vui bến cá,
Vang tiếng ai ca từ rừng dừa mênh mông,
Có công em khuya sớm vun trồng.
Bình Dương, Bình Dương làng nhỏ yêu thương,
Như một cánh buồm sáng ngời trên sóng biển Quảng Nam quê hương.