Anh đứng đó giữa đất trời bao la,
Quê mẹ Quảng Trị nắng gió mưa sa.
Đường 9 - Khe Sanh đã thành bất tử,
Làng Vây, Tà Cơn đi vào lịch sử,
Vọng vang đến ngàn năm sau.
Trên đất nước đã qua ngày thương đau,
Quê mẹ Quảng Trị sức sống vươn cao.
Một dáng hiên ngang giữa trời tháng bảy,
Tổ quốc còn ghi, xanh vời nụ cười Việt Nam.
Khe Sanh, Khe Sanh còn xanh mãi,
Màu lá rừng không xóa nhòa nỗi đau một thời lửa đạn.
Khe Sanh, Khe Sanh bừng cháy lên,
Tình yêu đất nước dài theo năm tháng không mờ phai.
Khe Sanh, Khe Sanh màu xanh mãi,
Ngày nắng vừa sang thắp ngời chiến công cha anh một thời.
Cho tôi hôm nay về chốn đây,
Bình yên trong sớm mai bên tượng đài.