Trăng ngời điện sáng núi biếc trời mây
Thành phố soi gương bên hồ nước đầy
Ngày mai bên đồi rì rầm tiếng máy
Có nghe hội cồng xuân tới đâu đây
Sẽ không còn những ngày heo hút bờ lau
Bọt trắng trào dâng dòng nước đục ngầu
Những khi lũ về dòng gầm thác réo,
Chuyện sông Đà xưa chỉ còn trong sử xanh mai sau
Hôm nay nhà bạt dựng ven bờ
Sông Đà lan xa tiếng hát
Từ những mũi khoan sâu xuyên vào lòng núi
Những chuyến cano mắc cửi sớm chiều
Máy thay sức người mở đường lấp suối
Báo trước một ngày mai sáng tươi sông Đà ơi
Sông Đà ơi! Bên sông Đà tôi hát
Đẹp hơn ngàn lần, bát ngát trời mây
Ngời sáng long lanh bên hồ nước đầy
Điện tỏa đi muôn nơi, bạn cùng Thác Bà với Đa Nhim
Ơ hơ… sông Đà ơi!
Sáng soi tận chân trời, ước mơ từ bao đời
Hỡi quê hương Hà Sơn Bình,
Với con sông Đà ân tình!