Gió gào, gió thét gào, biển thét gào,
Giữa mênh mông, quần đảo xa như đứng tựa lưng nhau,
Cùng chiều sóng chiều gió.
Chốn này, vẫn nhớ người ở đất liền,
Có thương nhau chờ đợi nhau,
Khi biển lặng mưa ngưng, người lại về.
Ơ ớ ớ ơ,
Về Hòn tre đêm nghe suối reo,
Điệu nhạc vui môi em hát theo,
Đoàn tàu ấy ra khơi khi chiều buông.
Về Lại Sơn thương em sớm trưa,
Ngồi đang lưới dưới hàng dừa xanh,
Và đôi mắt trong xanh màu biển chiều.
Ơ ớ ớ ơ,
Hòn Nghệ ơi sau cơn bão giông,
Một màu xanh, xanh cây trái thơm,
Đàn nhạn trắng bay đi theo mùa xuân.
Về Nam Du như khu phố đêm,
Mọc trên sông ánh đèn điện soi,
Đầy tôm cá tàu mang hừng đông về.
Ơi Kiên Hải quê tôi đang đi tới giữa mênh mông.