Rừng dừa mượt mà đang in những dấu chân ta,
Người đi săn không săn chim chóc trên rừng,
Mà đang săn bao chim sắt trên trời hòng bắn giết dân ta.
Trông lên không gian súng ta lăm lăm trong tay,
Ta giữ cho bầu trời xanh tươi mãi mãi,
Xanh tươi mãi mãi những chiều mây bay.
Khi trên bầu trời xanh ta thấy máy bay lượn quanh,
Chúng rải chất độc xuống quê ta,
Chúng bắn giết người lương thiện.
Dù dưới mưa bom, tay súng ta vững vàng,
Nào nhắm cho trúng đầu máy bay,
Ta bắn cho chúng nhào lăn quay, lăn quay.
Rừng huỳnh, rừng tràm, nương dâu, bãi mía che thân,
Người đi săn hiên ngang truy kích đến cùng,
Mà không cho bao chim sắt trên trời hòng đốt phá quê ta.
Cho mai sau đây chúng ta trông lên không gian,
Chỉ thấy một vòm trời chim câu bay tới,
Vui trong nắng mới chiều chiều mây bay.
Kết:
Khi trên bầu trời xanh ta thấy máy bay lượn quanh,
Chúng rải chất độc xuống quê ta,
Chúng bắn giết người lương thiện.
Dù dưới mưa bom, tay súng ta vững vàng,
Nào nhắm cho trúng đầu máy bay,
Ta bắn cho chúng nhào lăn quay,
Nhắm cho trúng đầu máy bay,
Ta bắn cho chúng nhào lăn quay, lăn quay.