Chiều chia tay, nghe sóng vỗ đôi bờ xa,
Ta lên đường bên dòng sông thân thuộc,
Hồng Hà mênh mông vẫn chảy đều nối tiếp,
Đưa những người Hà Nội tới nơi nơi.
Lặng yên nghe anh nhé, lặng yên nghe,
Sông đang hát theo rất nhiều cung bậc,
Sóng dìu dịu ru bờ về xa tắp,
Sóng giữa dòng thành xoáy nước rất sâu.
Anh nghe thấy không, mê mải sóng theo nhau,
Sông cuồn cuộn như bước chân tuổi trẻ,
Bao khúc ngoặt, bãi ngầm không phân vân do dự,
Bao nhiêu nhánh đổ vào, sắc đỏ chẳng hề phai.
ĐK (x 2):
Sông Hồng ơi, sông Hồng ơi, dào dạt mê say,
Để bên bờ những củi rêu bèo bọt,
Sông lao tới phía trời xa mơ ước,
Như lớp người rầm rập hướng miền Nam.
Ta có xa nhau nhiều tháng, nhiều năm,
Vẫn đôi bờ chung một dòng hăm hở,
Chung tiếng sóng suốt mùa khô, mùa lũ,
Chung cái màu quánh đỏ phù sa,
Ơi sông Hồng, tuổi trẻ của đời ta.