Khi mặt trời lên, đồi cọ mượt màu xanh,
Khi mặt trời lên, con nước ngọt và trong,
Còn em ơi, nhớ chăng khi Người đến quê mình.
Cái nắng tươi màu, cái nắng nhuần mưa,
Và cái biếc thêm sâu, cái biếc gọi mùa,
Mùa thơm đất mới, đất trung du mát đồi chè,
Từ trong sâu lắng, ước mơ tung cánh bay.
Cái rét trung du, áo ấm dành cho em,
Và nỗi khát trung du, Bác đến mọi nhà,
Lời xưa Bác nói thấm sâu mảnh đất cha ông,
Chảy bao năm tháng nước non, non nước còn đây.
Kết (x 2):
Ờ, ớ ơ, Bác về Phong Châu,
Chúng con khắc sâu lời Người trong tim.