Bài thơ Bác viết trong ngục tối,
Chốn lao tù người vẫn rất yêu thơ,
Với tâm hồn là biển cả bao la,
Ánh sao vàng người vẫn thấy trong mơ.
Một canh, hai canh, lại ba canh,
Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành,
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt,
Sao vàng năm cánh mộng vờn quanh.
Bài thơ ấy tháng, năm còn vang mãi,
Người năm ấy trái tim là hồn thơ.
Trong tù không rượu cũng không hoa,
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ,
Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,
Trăng nhòm cửa sổ ngắm nhà thơ.
Nhà thơ ấy viết nên lời non nước,
Hồn thơ mãi chứa chan tình yêu thương,
Người là Hồ Chí Minh, là Hồ Chí Minh,
Người là Hồ Chí Minh, là Hồ Chí Minh.