Anh đã qua Trường Sơn,
Mây phủ trắng những con đường.
Anh đã lên vùng biên cương,
Ngắm núi rừng mờ sương.
Hôm nay về quê em,
Nhìn thấy công trường Phả Lại.
Giữa những đồi những núi,
Mà sao lòng ngẩn ngơ.
Anh đã yêu bao dòng sông,
Từ Cửu Long tới sông Hồng.
Anh đã xuôi đò sông Hương,
Tắm nước Vàm Cỏ Đông.
Hôm nay gặp sông Thương,
Soi bóng công trường Phả Lại.
Tên em thành nỗi nhớ,
Tên em thành tình yêu ớ...
1-
Đã bấy lâu nay mong đợi mà đến hôm nay Phả Lai,
Đẹp như gương mặt người con gái đang đổ tuổi trăng tròn.
Ơ...ơ...
Nhà máy điện quê em đang xây,
Công trường bên sông đêm ngày rộn rã,
Tiêng cuộc đời hay nhịp tim ta đó.
Đập rộn ràng mà chan chứa bao niềm vui.
2-
Nhà máy quê em Phả Lại càng lớn lên vời vợi,
Từng cây hồng đâm trái đang hẹn mùa thu về.
Ớ..ơ...
Mỗi ánh điện từ quê em đây,
Soi tỏa muôn nơi trên gò nửa núi.
Ôi Phả Lại mang tình yêu ta đó,
Đẹp tuyệt vời rực rỡ như nụ cười của em.