1-
Chờ trăng lên ánh trăng e lệ mãi,
Vương vấn mong lá rơi bên thềm vắng,
Gió thu như cùng chia mối âu sầu,
Của bóng cây tàn lá trong đêm hờ hững.
Rồi trăng lên ánh trăng mơ huyền quá,
Âu yếm hoa ý tơ dịu dàng say,
Nghe ý thơ sắc hoa phô tinh hương,
Dưới ánh trăng mùa thu.
Bao nhiêu tâm hồn cùng mơ dưới trăng,
Hiu hiu gió may lả lướt bóng ai,
Lưng trời tiếng hát mơ hồ của một kiếp,
Đến nay còn mơ trong ánh trăng mùa thu.
2-
Một thuyền lan dưới trăng thu lờ lững,
Trôi đến đâu biết nơi đâu là bến,
Bên liễu xanh u buồn trong mối tóc dài,
Hay tới nơi bờ vắng khi trăng tàn úa.
Lòng hờn trăng cuốn thêm bao đời lá,
Lá thắm rơi cuốn theo bao đời hoa,
Hoa đã phai sắc hương kia còn đâu,
Dưới ánh trăng mùa thu.
Khi con thuyền đời về đây với trăng,
Khi bao nhớ thương phai với tháng năm,
Con thuyền mơ tới nơi nào trăng còn nhớ,
Bến đa tình xưa trong ánh trăng mùa thu.
Kết:
Khi đôi tâm hồn cùng mơ dưới trăng,
Khi đôi mắt nhung âu yếm trách ai,
Mỗi lần trăng sáng bên thềm ta lại nhớ,
Mối duyên thầm xưa trong ánh trăng mùa thu.