Phía bên kia vườn, ô cửa nhỏ chong đèn vàng rất khuya,
Phía bên kia vườn, mây để ngỏ con đường vào giấc mơ,
Tôi mơ một hàng mi dày bên trang sách đêm,
Tôi mơ một làn mây buồn trong đôi mắt em,
Và tôi mơ một tình yêu sẽ tới,
Trên lối trăng quen từ phía bên kia vườn.
Phía bên kia vườn, đêm thủ thỉ như lời từ đất sâu,
Phía bên kia vườn, hoa lả tả rơi từng chùm khát khao,
Trăng lên một vùng mây, đầy cây xao xuyến ru,
Em nghe một loài ve thầm khi mưa thoáng qua,
Và em nghe một niềm thương nỗi nhớ,
Trong cánh chim khuya và ánh trăng xô bờ.