Đêm đêm sáng soi muôn nhà,
Dọc đồi núi trong bản làng,
Anh hỏi em ánh sáng từ đâu.
Như muôn ánh sao trên trời,
Anh chớ nghe rằng:
Chỉ là những (những) ngọn đèn dầu le lói.
Những ngọn đèn xinh xinh bé,
Trên đèo mây lẫn với sao trời,
Là đôi mắt là trái tim em đó anh ơi.
Xưa mẹ em còng lưng địu củi,
Chẳng đốt sáng những đêm dài tăm tối,
Em là một mậu dịch viên bán dầu,
Là ngọn đèn thắp sáng suốt canh thâu.
Mỗi khi mùa về ngô vàng óng,
Ai ngồi tẽ dưới ngọn đèn,
Lắng nghe vang vọng bên sườn non vẳng tiếng khèn,
Ngoài kia sương lam dâng phủ cỏ cây.
Những lớp i tờ vẫn sáng đèn từng trang giấy,
Công việc mới đèn sáng soi ban chủ nhiệm họp,
Ngắm khăn thêu cô gái nghiêng đầu dưới ánh đèn soi,
Khung dệt mẹ đưa thoi thâu đêm lách cách,
Như khắp cao nguyên ngọt ngào tiếng hát.
Đêm đêm sáng soi muôn nhà,
Đượm tình nghĩa cô bán dâu,
Những ngọn đèn chiếu khắp mọi nơi.
Những ngọn đèn xinh xinh bé,
Trên đèo mây lẫn với sao trời,
Là đôi mắt là trái tim em đó anh ơi.