Ánh đèn trên núi

ÁNH ĐÈN TRÊN NÚI


Đêm đêm sáng soi muôn nhà
Dọc đồi núi trong bản làng
Anh hỏi em ánh sáng từ đâu?

Như muôn ánh sao trên trời
Anh chớ nghe rằng:
Chỉ là những (những) ngọn đèn dầu le lói.

Những ngọn đèn xinh xinh bé
Trên đèo mây lẫn với sao trời
Là đôi mắt là trái tim em đó... anh ơi!

Xưa mẹ em còng lưng địu củi
Chẳng đốt sáng những đêm dài tăm tối
Em là một mậu dịch viên bán dầu
Là ngọn đèn thắp sáng... suốt.. canh... thâu.

Mỗi khi mùa về ngô vàng óng
Ai ngồi tẽ dưới ngọn đèn...
Lắng nghe vang vọng bên sườn non vẳng tiếng khèn...
Ngoài kia sương lam dâng cùng cỏ cây...

Những lớp i tờ vẫn sáng đèn từng trang giấy...
Công việc mới đèn sáng soi ban chủ nhiệm họp
Ngắm khăn thêu cô gái nghiêng đầu dưới ánh đèn soi
Khung dệt mẹ đưa thoi thâu đêm lách cách
Như khắp cao nguyên ngọt ngào... tiếng hát....

(Kết)
Đêm đêm sáng soi muôn nhà
Đượm tình nghĩa cô bán dầu
Những ngọn đèn chiếu khắp mọi nơi.

Những ngọn đèn xinh xinh bé
Trên đèo mây lẫn với sao trời
Là đôi mắt là trái tim em đó... Anh ơi.....


Bình luận (1)

  1. ThanhGiang

    Ánh đèn trên núi là một tác phẩm của nhạc sĩ Tô Vũ, ông viết về cuộc sống hiện thực một vùng quê trên núi cao phía Bắc. Ông dùng nhạc và lời bài hát tả lại cuộc sống của nhân dân miền núi những năm tháng đất nước còn khó khăn, vất vả. ta thấy toàn cảnh sinh hoạt buổi tối của một bản vùng cao dưới ánh đèn dầu mà sinh động, ấm ấp.

    Ông ca ngợi những người mậu dịch viên phục vụ bà con tại những cửa hàng Hợp tác xã nông nghiệp vùng cao:

    Nhọc nhằn vượt lên những triền dốc, những con đường khúc khuỷu ngoằn ngoèo như hướng thẳng lên trời, khen cho ai khéo vẽ những nét đường như thế, bà con dân tộc đã đi mãi rồi thành đường…

    Từ những hốc đá tai mèo khô khốc, những hốc đá bị bào mòn bởi thời gian, bà con lấy các dụng cụ làm sâu thêm một chút cho đúng là một cái hốc, rồi gùi từng gùi đất đổ đầy các hốc, gieo những hạt ngô tốt nhất, rồi lại gùi từng gùi nước lên để tưới, ấy là lúc còn non.

    Mà cũng lạ kỳ, từ đó không chăm sóc, không phân bón mà cây ngô cứ lớn như thổi, ra hoa rồi kết hạt. Dường như cỏ cây nơi đây cũng hiểu được phần nào cái nhọc nhằn của miền cao nguyên sơn cước khô cằn. Hiểu cái vất vả mệt nhọc cho cái cuộc sống nơi lưng chừng trời nơi đây.

    Mỗi khi mùa về ngô vàng óng
    Ai ngồi tẽ dưới ngọn đèn...
    Lắng nghe vang vọng bên sườn non vẳng tiếng khèn...
    Ngoài kia sương lam dâng cùng cỏ cây...
    Những lớp i tờ vẫn sáng đèn từng trang giấy...
    Công việc mới đèn sáng soi ban chủ nhiệm họp
    Ngắm khăn thêu cô gái nghiêng đầu dưới ánh đèn soi
    Khung dệt mẹ đưa thoi thâu đêm lách cách
    Như khắp cao nguyên ngọt ngào... tiếng hát....

    Nhìn xa xa những dãy núi mờ mờ ảo ảo trong sương chiều, tôi nhớ tới miền sơn cước. Sự hòa trộn về mặt địa lý này đã tạo nên nét văn hóa độc đáo của đời sống miền núi. Đời sống đơn giản vì có nhu cầu bao nhiêu đâu, nên rất thanh thản.

    Đôi lúc lại giống như một bức tranh thủy mặc đối với ai đó có tâm hồn nghệ sĩ. Và thiên nhiên nơi đây đã không ngần ngại vẽ lên một bức tranh để dụ dỗ con người. Những nương ruộng bậc thang cũng nằm nghiêng nghiêng. Bờ ruộng kẻ thành những ô vuông chằng chịt như hình bàn cờ. Dọc ven sông, vài guồng nước khổng lồ dàn hàng ngang, cứ quay từ từ, vận những khối nước đổ vào ruộng. Trên những thửa ruộng, cây ngô đã cao ngang đầu con trẻ. Cây lúa cũng đã bén rễ xanh đồng. Màu xanh của cỏ cây, hoa màu trải ra hút tầm mắt trên những bình nguyên bao la, nhuốm một màu xanh mênh mông đến tận chân trời.

    Chiều trên rẻo cao trở tối mau. Dù đã chuyển tiết nhưng khói sương vẫn bay lãng đãng trên những cánh rừng bạt ngàn lau sậy. Sương lững thững ngay trên đỉnh đầu. Sương đậu trên mái nhà tạo thành những hột nước nhỏ giọt, góp cái lạnh vào không gian.

    Âu cũng là cái đương nhiên của sự phát triển để đánh đổi phần nào bản sắc dân tộc vùng cao, vùng xa... và những cái mất đi sẽ chỉ còn tồn tại trong ký ức, trong những tấm ảnh còn lại của ngày xưa hay hiếm hoi một đôi nơi xa khuất ánh sáng hiện đại bây giờ.
    Đêm đêm sáng soi muôn nhà
    Đượm tình nghĩa cô bán dầu
    Những ngọn đèn chiếu khắp mọi nơi.
    Những ngọn đèn xinh xinh bé
    Trên đèo mây lẫn với sao trời
    Là đôi mắt là trái tim em đó... Anh ơi.....

    Với những con người sinh ra và lớn lên ở miền núi, họ thường được thiên nhiên ưu ái ban cho sức khỏe dồi dào như cỏ cây để có thể vượt đèo cao, suối sâu, gùi cả nương ngô, gánh cả mùa củi… Nụ cười thường nở trên môi họ bởi họ sống và nghĩ như cây cối trong rừng, như bông hoa dại nở trên vách đá cuộc sống của họ vốn rất giản đơn.

    Họ trồng cây lúa trên nương, bắt con cá dưới suối, đùa vui với dòng nước mát trên nguồn và cuộc sống cứ thế trôi đi bình dị và trong trẻo. Những con người mộc mạc, chất phác; cảnh vật yên bình chính là cái nôi sinh ra những tâm hồn trẻ thơ trong sáng, giản dị và lay động lòng người./