Em đi cùng anh ra giàn khoan,
Nơi ngọn lửa hồng xôn xao vẫy gọi,
Những mũi khoan sâu đêm ngày vất vả,
Của những tâm hồn chan chứa yêu thương.
Em đi cùng anh ra giàn khoan,
Nơi biển trào xanh trong đã hẹn,
Em sẽ thấy ở đáy sâu nơi ấy,
Đường ống dẫn dầu như máu chảy về tim.
Từ nơi đó đến bến bờ nơi đây,
Những chuyến bay đi, bay về hối hả,
Lâu đài tháp giữa mênh mông biển gọi,
Người tình ơi, năm tháng bền lòng ta.
(ĐKx2)
Em cười lên ngọn lửa hồng đôi má,
Trong mắt em miền vàng đen từ biển cả,
Ơi long lanh biển nhớ ở Vũng Tàu,
Ơi âm vang thành phố của biển dầu.
(Kết)
Ơi long lanh biển nhớ ở Vũng Tàu,
Ơi âm vang thành phố của biển dầu.