(Nghệ sĩ Ưu Tú Thái Bảo) NSƯT Thái Bảo vẫn nói về mẹ với tất cả sự biết ơn. Sẽ chẳng bao giờ có Thái Bảo trên đời, nếu mẹ chị đủ can đảm “làm kế hoạch hóa” đứa con thứ 6 đang mang thai. Nhờ tình thương của mẹ, Thái Bảo đã ra đời, và khán giả có thêm một người ca sĩ yêu nghề, sống chết với nghề như Thái Bảo. Thái Bảo sinh ra trong một gia đình trí thức ở thành Vinh (Nghệ An), chị là con út trong nhà có 6 anh chị em, cả 6 anh chị em đều được cha mẹ đặt tên là Bảo, chỉ khác tên đệm. (Khát Vọng Mùa Xuân - Huy Du) Lúc còn bé Thái Bảo rất ghét cái tên Bảo này, thỉnh thoảng chị lại phụng phịu hỏi mẹ sao mẹ đặt cho con cái tên Thái Bảo nghe sao sao ấy thì mẹ chị cười. Bà giải thích rằng bà rất thích cái tên đó: Bảo – có nghĩa là bảo bối của cha mẹ. 6 người con đều được bà đặt tên là Bảo vì với bà cả 6 người con ấy đều là những món bảo bối của bà. Bà cũng mong các con cùng tên thì sau này lớn lên, anh chị em sẽ luôn sát cánh bên nhau trong đời. Sự ra đời của Thái Bảo là cả một sự tích của gia đình chị. Kể lại lần sinh chị, mẹ Thái Bảo vẫn nói Thái Bảo là đứa con trời cho. Thái Bảo là người con thứ 6, là người con ngoài kế hoạch sinh đẻ của cha mẹ. Khi phát hiện ra mình bị “vỡ kế hoạch”, lo lắng thời buổi chiến tranh baoo cấp kinh tế khó khăn, không đủ sức nuôi một đàn con đông như thế, ban đầu mẹ Thái Bảo đã quyết định đi bệnh viện để “làm kế hoạch”. Nhưng mẹ chị đã đi qua gần chục bệnh viện, cứ đến cửa lại quay về, vì chẳng đủ can đảm hủy đi giọt máu đào ruột thịt của mình. Bà quyết định sinh người con thứ 6 vì nghĩ đứa trẻ trong bụng chẳng có tội tình gì mà không được hưởng hạnh phúc làm người. Cha Thái Bảo trước kia là Giám đốc Bảo tàng Kim Liên tại Nam Đàn. Gia đình chị là một gia đình trí thức nghèo ở Nghệ An. Nhà đông con, đứa nào cũng đang tuổi ăn tuổi lớn, nên ngày xưa mẹ chị thường phải trồng rau, nuôi gà, tăng gia sản xuất. Thái Bảo kể vườn rau lang của mẹ chị không bao giờ kịp trổ mầm cho mấy chúng tôi hái, đến bữa ăn, đứa này nhìn đứa kia ăn mà thòm thà thòm thèm. Nhà nghèo, đông con, nhưng vì là con út và cũng là đứa con suýt bị bỏ đi, nên khi Thái Bảo ra đời, mẹ chị rất thương con gái út. Bao giờ bà cũng cưng chiều, lo lắng cho cô út của mình. Mẹ Thái Bảo làm nghề thủ thư ở thư viện. Những năm chiến tranh phải đi sơ tán, bà sắm một đôi quanh gánh, một bên gánh sách, một bên gánh con đi chạy giặc. 6 người con cứ thế lớn lên cùng mẹ trong những ngày chiến tranh, lửa đạn ấy. Những ngày thơ ấu ở làng Sen quê Bác Những ngày sơ tán thời thơ ấu của Thái Bảo gắn liền với làng Sen – quê Bác. Khi đó cha chị là Giám đốc Bảo tàng Kim Liên. Khi giặc ném bom miền Bắc, mẹ chị đành phải đưa cả 6 đứa con về nơi chồng đang công tác. Cha Thái Bảo là một người thật thà, nguyên tắc, không tơ hào của chung. Những ngày sơ tán, dù là giám đốc Bảo tàng, nhưng thấy vợ con lên, ông không dám đưa vào phòng riêng của giám đốc để ở vì sợ bị tập thể phê bình. Mẹ con chị vào ở trong một cái đình làng, bên cạnh là kho chứa thuốc sâu. Ngày ngày Thái Bảo đi học về thì đi nhặt lá đa khô cho mẹ nhóm lửa nấu cơm. Nhưng giữa những ngày sơ tán gian khổ đó, Thái Bảo vẫn có những kỷ niệm ngọt ngào ở làng Sen, quê Bác. Sáng sáng sau khi ngủ dậy, Thái Bảo thường được theo ba lên Bảo tàng để tiếp khách. Khách đến là các phái đoàn nước ngoài, hoặc các nguyên thủ quốc gia, khách Chính phủ về thăm quê Bác. Thỉnh thoảng Thái Bảo lại chen lẫn vào các đoàn tham quan, chăm chú theo dõi các cô thuyết minh về cuộc đời hoạt động của Bác mà đến giờ chị vẫn thuộc lòng. Chiều chiều đi học về, vứt cặp vào nhà là Thái Bảo chạy nhanh lên nhà Nội của Bác để trèo lên cây ổi trước nhà, ngồi cả lên võng của Bác. Nếu các cô nhìn thấy sẽ bị mắng, nhưng Thái Bảo vẫn lén ngồi lên vì cảm giác như hơi ấm của Bác vẫn còn đó. Đêm về, lúc công việc đã thưa, cha chị thường vẫn hay kể những mẩu chuyện nhỏ của Bác cho mấy đứa con nghe. Mặc dù còn quá bé nhưng Thái Bảo vẫn có thể hình dung được Bác Hồ đang hiện hữu trước mặt và vẫn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam. Thái Bảo luôn tự hào về những ngày tháng thơ ấu sống trên quê hương Bác. Có lẽ vì có tình cảm đặc biệt với vùng đất nơi Bác đã sinh ra và được nghe những câu chuyện về Bác từ thuở bé nên Thái Bảo hát rất thành công các ca khúc về Bác, mà đặc biệt là ca khúc “Thăm bến Nhà Rồng”. “Thăm bến Nhà Rồng” Lần đầu tiên Thái Bảo hát “Thăm bến Nhà Rồng”, có không ít người đã nhìn chị với con mắt hoài nghi. Thái Bảo có chất giọng không hợp với dân ca vùng miền, tuổi đời lại còn quá trẻ, trong khi bài hát đó đòi hỏi những người có sự trải nghiệm và hiểu biết để thả hồn vào từng giai điệu. Khi Thái Bảo đến gặp nhạc sĩ Trần Hoàn, ông đã thẳng thắn cho rằng, Thái Bảo hát bài này sẽ như Tây hát chèo. Nhưng Thái Bảo đã có những tìm tòi, khám phá của riêng mình, chị xử lý theo cách riêng của mình, khiến cho nhạc sĩ Trần Hoàn lặng đi. Ông đồng ý để chị đi thi với ca khúc đó. Và đến giờ Thái Bảo vẫn là một trong những người hát thành công ca khúc đó nhất. Chị vẫn cho rằng, ngoài giọng hát và sự lao động nghệ thuật nghiêm túc thì tình cảm với vùng quê nơi Bác đã sinh ra mà chị từng được sống những ngày sơ tán là một phần quan trọng khiến chị thành công khi hát những ca khúc về Bác. Người đàn bà tỉnh táo Thái Bảo thừa hưởng tình yêu ca hát từ cha mình, một người đàn ông lịch thiệp, hào hoa và rất yêu ca hát. Bất cứ ở đâu, trong hoàn cảnh nào, ông cũng có thể cất tiếng hát. Rất nhiều người phụ nữ gặp ông ngay từ lần đầu tiên đã đem lòng yêu thầm nhớ trộm. Cha Thái Bảo đặc biệt thích những bài hát lãng mạn xưa. Tính cách và tố chất nghệ sĩ của cha đã được truyền sang cho cô con út Thái Bảo. Năm Thái Bảo 10 tuổi, Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia) về Nghệ Tĩnh tổ chức tuyển sinh. Thái Bảo mới 10 tuổi, cũng lẽo đẽo theo người lớn đến xem các anh chị lớn thi. Các thầy cô tổ chức tuyển sinh đã chú ý đến Thái Bảo, cô bé có gương mặt dễ thương và đôi bàn tay búp măng thon dài. Ngay lập tức, Thái Bảo trúng tuyển. Chị về nhà xin phép cha mẹ thu xếp quần áo ra Hà Nội học. Cha mẹ vẫn mong con gái sẽ thàn