Mùa Xuân.

 

Khi những cơn gió nhẹ lướt qua cành lá, tôi khẽ ngước nhìn lên phía chân trời, từng đàn chim nhỏ đang chấp cánh bay về tìm chút nắng ấm còn le lói hắt từ cuối trời xa. Mùa xuân! Đúng là mùa Xuân đến thật rồi! Trái tim tôi bỗng rộn ràng một niềm vui là lạ. Tôi chợt lặng mình trên con phố vắng, để mặc cho con gió cuối Đông đang đua nhau chạy thổi rối tung mái tóc, để lặng im, tim tôi cảm nhận các khoảnh khắc giao mùa thiêng liêng và kỳ diệu đang đến. Mấy ngày qua, đã nhiều cơn mưa rủ nhau về. Không phải là những cơn mưa rào nặng hạt khua liên hồi lên mái hiên mà mưa chỉ tý tách nhẹ nhàng như lời thì thầm của chàng trai đang tỏ tình. Mưa về, khiến lòng người thấy nhớ nhung và trống trải, không biết những cơn mưa mát lành này có kéo hết đi những trăn trở đời thường, trả lại là những niềm vui và hạnh phúc hay không? Đêm xuống trời hơi se lạnh, tôi trở dậy kéo nhẹ chiếc chăn mỏng lên người và nhẹ nhàng nhoài người đến bên ô cửa sổ đếm từng hạt mưa rơi. Đêm thật yên bình và tĩnh lặng. Có lẽ đây là đêm cuối cùng mà mùa Đông ngự trị. Chỉ ngày mai thôi, một mùa Xuân ấm áp đẹp đẽ sẽ đến. Cuộc chia tay nào lại không dùng dằng, lưu luyến… có lời tạm biệt nào không man mác bâng khuâng. Sáng sớm, những tia nắng ấm áp len lỏi qua từng nhành lá, vậy là Đông đã qua rồi sao? Đông tan nhẹ quá, rất nhẹ và thật êm. Vậy là Đông đã theo mưa tan vào cỏ, còn cỏ lại hân hoan nở từng nụ cười xinh cảm ơn mùa Xuân đã đánh thức sau một giấc ngủ say. Từng chồi non đang nhú mầm, trông chúng ngây thơ như nụ cười thiên thần của trẻ con đang tập nói. Những màu xanh của cây lá đang bao trùm, cái sắc xanh mơn mởn mà chỉ có mùa Xuân mang lại đang được hoà quyện cùng khí trời ấm áp trong lành của thiên nhiên. Đứng ngắm nhìn những chồi biếc đang nô đùa, tôi thấy lòng mình đột nhiên trẻ lại, thanh thản đến mức lạ kỳ. Trái tim tôi bỗng rộn ràng một niềm vui khó tả. Tôi chợt lặng nhìn qua con phố vắng, để mặc cho gió Đông thổi run run những cành cây khô. Tim tôi cảm nhận một khoảnh khắc giao mùa thiêng liêng kỳ diệu đang đến gần. Xuân chạm ngõ thật rồi, dường như nó đang chực sẵn ở bên ngoài. Sáng sớm thức dậy, tôi thấy những tia nắng ấm áp len lỏi qua từng nhánh lá, vậy là Đông đã qua rồi sao? Đông tan nhẹ quá, rất nhẹ và thật êm trong đêm. Vậy là Đông đã theo mưa tan vào cỏ, còn cỏ lại hân hoan nở từng nụ cười xinh cảm ơn mùa Xuân đã đánh thức sau một giấc ngủ say. Từng chồi non hé nở, những màu xanh cây lá với sắc xanh mơn mởn mà chỉ có ở mùa Xuân, đang được hoà quyện với tiết trời ấm áp trong lành của thiên nhiên vạn vật. Đứng ngắm nhìn những chồi biếc đang nô đùa, tôi thấy lòng mình đột nhiên thanh thản kỳ lạ. Chẳng phải ngẫu nhiên mà bất cứ danh từ, tính từ nào đi kèm chữ Xuân cũng tràn trề sự sống, sự hồi sinh, nào là : Xuân thì, Xuân tình, Xuân nồng, Xuân ngời... Và dẫu cho "mỗi năm một tuổi, cái tuổi đuổi Xuân đi" thế nhưng con người vẫn luôn trân trọng và luyến tiếc mùa Xuân. Mong đợi Xuân đến rồi cũng ngậm ngùi tiễn Xuân đi, khi thấy một cánh hoa vô tình rơi rụng, tâm hồn ta cũng cảm thấy nuối tiếc, chạnh lòng. Mỗi mùa trong năm đều có một nét đẹp riêng: Hạ náo nức ve ngân phượng nở, Thu trong xanh bầu trời và rạng ngời sắc nắng, Đông se sắt cái lạnh để con người gần nhau hơn…Mùa Xuân dường như được đất trời dành cho nhiều ưu ái hơn. Xuân, từng đàn chim én lũ lượt kéo nhau bay về sau những ngày đi trú Đông. Xuân, muôn loài hoa đua nhau tỏa hương khoe sắc. Xuân- chồi non lộc biếc. Xuân- nhựa sống căng tràn. Nắng của mùa Xuân không gay gắt như cái nắng ngày hè, không sóng sánh vàng mật như nắng Thu mà nhè nhẹ, long lanh, ấm áp, chỉ đủ làm ửng hồng đôi má người thiếu nữ. Gió của ngày Xuân không mang theo cái lạnh tê tái, không kèm theo hơi nóng gắt gỏng mà hanh hanh, dìu dịu đưa hương Xuân lan tỏa khắp đất trời… Xuân đến, tết về. Trong tiết Xuân sang, thoảng mùi hương trầm, dẫu là người hờ hững đến mấy, nông nổi đến mấy cũng sẽ thấy lòng mình xao xuyến. Xuân sum họp, tết đoàn viên. Có đi xa quê, chưa kịp trở về khi trời đất chuyển mùa, người người nô nức sắm tết mới hiểu được hết cái ‎ nghĩa thiêng liêng của hai chữ đoàn viên- sum họp. Cứ mong ngóng mãi đến cái ngày trở về, trở về đúng dịp tết, để quây quần bên mâm cơm tất niên, để được đón cái giây phút giao hòa thiêng liêng diệu huyền của năm cũ và năm mới, để được thắp lên bàn thờ tổ tiên nén hương thành kính…Có cầu kì cao sang gì đâu mâm cơm ngày tết của con người thôn dã, nhưng cái ấm áp nghĩa tình, cái nồng nàn của tình thân khiến những món ăn thêm hương vị độc đáo, khiến men rượu ngày Xuân thêm nồng say ngây ngất…

Một mùa Xuân mới đang về, năm mới cũng sắp sang. Sáng sớm bước ra sân, hít một hơi thật mạnh để nghe khí Xuân tràn đầy vào lồng ngực; ra đường, nhìn dòng người xe chen chúc để thấy sức xuân trào dâng… Cầu chúc trăm nhà một năm mới an khang, thịnh vượng, một mùa Xuân trọn vẹn niềm vui.

Tản mạn Mùa Xuân

Bình luận (0)