Bác Hồ trong dòng âm thanh gợi nhớ

Thể hiện một cách chân thật và sinh động lòng kính yêu của nhân dân ta đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh hoặc thể hiện hình ảnh của Người trong một tác phẩm âm nhạc là một việc làm rất khó.

Ở đây đòi hỏi người nghệ sĩ không những phải hiểu biết và rung cảm một cách sâu sắc trước sự nghiệp đấu tranh đầy gian khổ nhưng rất vẻ vang của dân tộc ta, Đảng ta, vì Bác là hiện thân và linh hồn của sự nghiệp đó, mà còn đòi hỏi nghệ sĩ phải hiểu biết và rung cảm sâu sắc với sự nghiệp của Hồ Chủ tịch, những tình cảm lớn lao và phong thái, đạo đức của Người nữa.

Ngay sau ngày tuyên bố độc lập (1945), Lưu Bách Thụ đã viết bài hát “Biết ơn Cụ Hồ” để ca ngợi công ơn của Bác trong sự nghiệp giải phóng dân tộc. Bài hát mang sắc thái sử thi, gợi lên hình ảnh của những khu rừng già, ở đó có một vị "tướng quân" đang ngày đêm cùng các "nghĩa binh" luyện tập để chuẩn bị khởi nghĩa:

Trong rừng sâu lập thành chiến lũy.

Đêm ngày ra công cùng chiến sĩ…

Chất trầm hùng của bài hát bắt nguồn từ hào khí dân tộc những ngày quật khởi.

“Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng” của Phong Nhã là một bài hát đáng yêu. Dưới con mắt của các cháu thiếu nhi, Bác Hồ hiện lên rất giản dị, cụ thể và thân thiết: dáng cao cao, người thanh thanh, mắt như sao, râu hơi dài… Ý nhạc và ý thơ thanh thoát và tự nhiên.

Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn Thiếu niên Nhi đồng - (Phong Nhã) - Đang cập nhật

Âm nhạc trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp đã nảy nở những bông hoa mới trong dòng đề tài ca ngợi lãnh tụ. Từ những thành tựu của giai đoạn trước và từ cái nền rộng lớn của phong trào (tức là những bài ca "19 tháng 5" được sáng tác rất nhiều trong giai đoạn này) đã đặt trước các nghệ sĩ một nhiệm vụ mới: Phải tìm tòi những hình tượng tươi tắn, sinh động hơn nữa để nói lên được một phần nào chiều sâu trong tình cảm của nhân dân với Bác.

Trong Ba Đình nắng của Bùi Công Kỳ và Vũ Hoàng Địch đã có sự gắn bó giữa hình ảnh ngày hội của đất nước với hình ảnh lãnh tụ, giữa bức tranh lịch sử với bức tranh thời sự chiến đấu.

Các tác giả đã gợi lại một lời nói thân thiết của Người trong buổi đọc Tuyên ngôn độc lập (2/9/1945). "Tôi nói đồng bào nghe rõ không?" và phổ vào đó một giai điệu theo phong cách hát nói ở tầm âm thấp, cho ta hình dung được hình ảnh vĩ đại nhưng vô cùng thân thiết, giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Trong số những bài hát ngợi ca trang nghiêm nhưng cũng rất nồng nàn ta thấy cóCa ngợi Hồ Chủ tịch của Lưu Hữu Phước và Nguyễn Đình Thi. Phong cách giản dị, súc tích của bài hát làm ta liên tưởng đến phong độ giản dị thân thiết và tâm hồn vĩ đại của một lãnh tụ.

Vài năm sau, bài hát Ca ngợi Hồ Chủ tịch của Đỗ Nhuận ra đời cũng mang một phong thái trang nghiêm, giản dị và thắm thiết như vậy.

Chúng ta còn gặp lại trong thời kỳ này những tiếng hát sôi nổi rộn rã của tuổi trẻ trong bài Cha về là chiến thắng của Vũ Thế Khanh, rồi tiếng hát dịu dàng, ấm cúng qua bài Nhớ ơn Hồ Chủ tịch của Tô Vũ.

Từ chiến trường Nam Bộ xa xôi vang lên một nguyện vọng tha thiết, hồn nhiên trong bài hát viết cho thiếu nhi Mong Bác vào Nam của Hoàng Việt. Và ở chiến trường Liên khu Năm ta thấy có Việt Nam mình có Cụ Hồ Chí Minh của Vân Đông - một bài hát đơn giản, dễ nhớ, gần với phong cách đồng dao, và Nhớ ơn Hồ Chủ tịch của Phan Huỳnh Điểu, viết theo thể hành khúc…

Tiếng hát giữa rừng Pác Bó của Nguyễn Tài Tuệ làm ta xúc động trước hình ảnh của Bác khi Người trở về nước trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Bắt đầu từ hình ảnh của "Khuổi Nậm rì rào" và những tầng núi cao mây phủ của cảnh vật thiên nhiên nên thơ nên nhạc của Pác Bó, với một giai điệu uyển chuyển, nhẹ nhàng gần với dân ca Tày, Nùng Việt Bắc, tác giả đã dần dần làm nổi lên hình ảnh hiền từ đẹp đẽ của Bác trước khung cảnh hùng vĩ ấy.

Tiếng hát giữa rừng Pác Bó - (Nguyễn Tài Tuệ) - Quốc Hương

Âm nhạc trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp đã nảy nở những bông hoa mới trong dòng đề tài ca ngợi lãnh tụ. Từ những thành tựu của giai đoạn trước và từ cái nền rộng lớn của phong trào (tức là những bài ca "19 tháng 5" được sáng tác rất nhiều trong giai đoạn này) đã đặt trước các nghệ sĩ một nhiệm vụ mới: Phải tìm tòi những hình tượng tươi tắn, sinh động hơn nữa để nói lên được một phần nào chiều sâu trong tình cảm của nhân dân với Bác.

Trong Ba Đình nắng của Bùi Công Kỳ và Vũ Hoàng Địch đã có sự gắn bó giữa hình ảnh ngày hội của đất nước với hình ảnh lãnh tụ, giữa bức tranh lịch sử với bức tranh thời sự chiến đấu.

Các tác giả đã gợi lại một lời nói thân thiết của Người trong buổi đọc Tuyên ngôn độc lập (2/9/1945). "Tôi nói đồng bào nghe rõ không?" và phổ vào đó một giai điệu theo phong cách hát nói ở tầm âm thấp, cho ta hình dung được hình ảnh vĩ đại nhưng vô cùng thân thiết, giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Trong số những bài hát ngợi ca trang nghiêm nhưng cũng rất nồng nàn ta thấy cóCa ngợi Hồ Chủ tịch của Lưu Hữu Phước và Nguyễn Đình Thi. Phong cách giản dị, súc tích của bài hát làm ta liên tưởng đến phong độ giản dị thân thiết và tâm hồn vĩ đại của một lãnh tụ.

Vài năm sau, bài hát Ca ngợi Hồ Chủ tịch của Đỗ Nhuận ra đời cũng mang một phong thái trang nghiêm, giản dị và thắm thiết như vậy.

Chúng ta còn gặp lại trong thời kỳ này những tiếng hát sôi nổi rộn rã của tuổi trẻ trong bài Cha về là chiến thắng của Vũ Thế Khanh, rồi tiếng hát dịu dàng, ấm cúng qua bài Nhớ ơn Hồ Chủ tịch của Tô Vũ.

Từ chiến trường Nam Bộ xa xôi vang lên một nguyện vọng tha thiết, hồn nhiên trong bài hát viết cho thiếu nhi Mong Bác vào Nam của Hoàng Việt. Và ở chiến trường Liên khu Năm ta thấy có Việt Nam mình có Cụ Hồ Chí Minh của Vân Đông - một bài hát đơn giản, dễ nhớ, gần với phong cách đồng dao, và Nhớ ơn Hồ Chủ tịch của Phan Huỳnh Điểu, viết theo thể hành khúc…

Tiếng hát giữa rừng Pác Bó của Nguyễn Tài Tuệ làm ta xúc động trước hình ảnh của Bác khi Người trở về nước trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Bắt đầu từ hình ảnh của "Khuổi Nậm rì rào" và những tầng núi cao mây phủ của cảnh vật thiên nhiên nên thơ nên nhạc của Pác Bó, với một giai điệu uyển chuyển, nhẹ nhàng gần với dân ca Tày, Nùng Việt Bắc, tác giả đã dần dần làm nổi lên hình ảnh hiền từ đẹp đẽ của Bác trước khung cảnh hùng vĩ ấy.

Nhạc sĩ Dân Huyền

Bình luận (0)