Âm nhạc Việt Nam: Cuối năm... nhìn lại

Âm nhạc Việt Nam năm qua có nhiều thăng trầm trong đó nốt trầm nhiều hơn nốt thăng. Tình hình đó không khác nhiều so với những năm trước. Chính vì thế mà mấy năm qua tôi không viết tổng quan âm nhạc cuối năm. Tuy nhiên, những biến động vào cuối năm như giọt nước làm tràn ly khiến người viết xúc động mạnh nên đã quyết định mở máy tính viết những cảm nhận của riêng mình về tình hình âm nhạc Việt Nam năm qua. Có thể có những điểm nhấn như thế này:

1. Đại dịch Covid-19 đã để lại dấu ấn mạnh vào âm nhạc. Trong năm qua, cũng như bất kỳ mặt nào trong cuộc sống, âm nhạc Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề bởi dịch bệnh. Tình hình hoạt động âm nhạc bị trầm lắng suốt cả năm, nhiều nghệ sĩ phải hoãn hoặc hủy sô diễn, nhiều đoàn phải hủy chương trình biểu diễn. Sự trầm lắng kéo dài suốt cả năm và không có tia hy vọng nào le lói nên nhiều nghệ sĩ vì nhớ khán giả, nhớ sân khấu, đã phải trình diễn online (livestream) hoặc tự ghi hình rồi đưa lên youtube như một hình thức duy trì kết nối với khán giả. Tuy vậy, hình thức hoạt động qua mạng internet dù có ưu thế phổ biến nhanh chóng và rộng rãi nhưng không thể nào thay thế được hình thức biểu diễn trên sân khấu quen thuộc, mà chỉ là một cách để chứng tỏ sự kiên cường của nghệ sĩ, sức sống mãnh liệt và bất diệt của âm nhạc. Tất cả đều duy trì hoạt động ở mức tối thiểu để khi hết dịch sẽ bung ra mãnh liệt. Thế nhưng tất cả một lần nữa lại phải rút vào dãn cách khi những ngày đầu năm mới, dịch giã quay trở lại. Ngay cả Lễ hội gặp gỡ tất niên của Hội Nhạc sĩ vào 24 tháng Chạp lần đầu tiên đã phải hủy sau nhiều năm tổ chức thường kỳ.

2. Sự trỗi dậy của những thể loại nhạc Rap và Hiphop. Kể từ nửa cuối 2020, phủ sóng rộng rãi trên truyền hình là các ban nhạc Rap, trong đó nổi bật với những cái tên lạ tai Hà Lê, Đen Vâu, TDK… Tuy nhiên dù không có đột phá nhưng Pop Balat vẫn duy trì sự hiện diện bằng cách len lỏi bền bỉ. Mặc dù có nhiều gương mặt mới nổi nhưng vẫn chưa có ai qua được bản lĩnh, khả năng và sức hút của Tùng Dương. Trong năm 2020 Tùng Dương xuất hiện trên truyền hình rất ấn tượng. Giọng hát của anh ngày càng bản lĩnh, sức hút ngày càng lớn. Thế nhưng tôi cho rằng anh vẫn đang trong quá trình tìm tòi, thể nghiệm mà chưa thể định hình phong cách bởi nếu cứ giữ nguyên phong cách “ma mị” như đã thấy thì thật khó có thể tiến xa được. Chưa kể chất giọng của anh vốn không có đỉnh (peak), lại bao hàm nhiều tạp âm nên sẽ không thích hợp cho một nghệ sĩ lớn.

3. Giải thưởng của Hội Nhạc sĩ Việt Nam hàng năm vẫn được trao nhưng rõ ràng năm nay chưa thấy các tác phẩm đoạt giải có tiếng vang. Một đặc điểm cố hữu của âm nhạc Việt Nam là giải thưởng của Hội Nhạc sĩ luôn luôn tách biệt và hầu như không liên quan gì tới các giải thưởng âm nhạc khác mà chúng ta vẫn thường nghe báo chí hoặc truyền hình đăng tải.

4. Đại hội Đảng toàn quốc thành công tốt đẹp đã bầu ra được BCHTU mới, đồng thời VTV sẽ có sếp mới. Đó là nguyên phát thanh viên bản tin thời sự Lê Ngọc Quang, người nổi bật với phong cách điềm đạm, đúng mực, hiện đang là Phó TGĐ VTV. Kỷ nguyên của TGĐ Trần Bình Minh sẽ kết thúc sau vài tháng nữa. Hy vọng cùng với sếp mới, VTV sẽ đổi mới cách nhìn nhận về âm nhạc trên sóng truyền hình. Mấy năm qua, âm nhạc trên truyền hình chỉ là các gameshow, tức là trò chơi, mà ít chất âm nhạc. Nói ra điều này có thể những người làm truyền hình sẽ không đồng ý, tuy nhiên đó là sự thực. Chưa bao giờ âm nhạc trên sóng truyền hình được coi trọng như chính tầm quan trọng mà âm nhạc vốn có. Nhìn vào truyền hình mấy năm qua, chúng ta thấy âm nhạc chỉ là cái cớ để nhà đài làm kinh tế. Trong khi tầm quan trọng của truyền hình thì ai cũng biết là hàng đầu. Còn Đài truyền hình quốc gia là của quốc gia, không phải là sở hữu riêng của một công ty có tên là Đài Truyền hình Việt Nam. Do có tầm vóc quốc gia nên chắc chắn VTV phải có nhiệm vụ phổ biến âm nhạc với tư cách công cụ giáo dục thẩm mỹ chứ không phải là coi âm nhạc chỉ như gameshow để bán quảng cáo đắt giá.

5. Sự ra đi của các tên tuổi lớn của nền âm nhạc Việt Nam vào nửa cuối năm 2020 và đầu năm 2021 (năm cũ Canh Tý) là tổn thất lớn cho nền âm nhạc nước nhà, khiến đông đảo khán thính giả tiếc thương sâu sắc. Đó là sự ra đi của Phó Đức Phương, Hồ Bắc, Văn Ký và NSND Trung Kiên. Các nhạc sĩ tài năng Phó Đức Phương, Hồ Bắc và Văn Ký là những đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam bởi sự uyên bác và cống hiến to lớn. Bên cạnh Phó Đức Phương sôi nổi, luôn là trung tâm của những sự kiện âm nhạc đình đám mang tên ông suốt mấy chục năm qua cho tới tận lúc đi xa thì Hồ Bắc lại âm thầm lặng lẽ bởi bản tính hiền hậu và cực kỳ cẩn trọng, không ưa ồn ào. Ông là một vì tinh tú trong chòm sao các nhạc sĩ tài năng là biên tập viên âm nhạc của Đài Tiếng nói Việt Nam trong những năm 50-90 của thế kỷ trước. Chính vì có chòm sao là các nhạc sĩ nổi tiếng như Hoàng Vân, Phạm Tuyên, Văn Dung, Vũ Thanh, Hồ Bắc, Lê Lôi, Lê Việt Hòa, Cao Việt Bách… mà những tác phẩm âm nhạc thu thanh tại Đài TNVN trong những năm chiến tranh giải phóng và những năm sau thống nhất đất nước đã trở thành những bài ca đi cùng năm tháng. Hồ Bắc còn nổi tiếng là nhạc sĩ am hiểu sâu sắc âm nhạc cổ điển thế giới với kho sưu tầm đồ sộ được đánh giá là đứng thứ hai trong giới nhạc sĩ, chỉ sau nhạc sĩ An Thuyên. Còn Văn Ký là tác giả của Bài ca hy vọng nổi tiếng, từ lâu đã trở thành tác phẩm cổ điển không thể thiếu trong các cuộc thi tầm quốc gia và là tác phẩm mà bất cứ ca sĩ chuyên nghiệp nào cũng muốn thử sức. Ngoài ra ông còn có những tác phẩm giàu cảm xúc như Bài ca phụ nữ Việt Nam, Cô giáo Tày cầm đàn lên đỉnh núi, Tiến lên thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh, Nha Trang mùa thu lại về, Khúc quân hành lặng lẽ (viết về các chiến sĩ đặc công), Trời Hà Nội xanh, Lời biển, Bình minh trên sông Vị Hoàng... trong đó Nha Trang mùa thu lại về đã ghi dấu ấn không phai mờ của Ái Vân, còn Lời biển thì trước đó Mỹ Bình đã để lại đỉnh cao cho đến nay chưa có ai vượt qua.

GS NSND Trung Kiên chấm thi cao học chuyên ngành thanh nhạc tháng 01/2020 tại Học viện ANQGVN cùng hai học trò là TS NSND Quốc Hưng và PGS NSUT Ngọc Lan

NSND Trung Kiên là một tên tuổi lớn trong nền âm nhạc nước nhà. Từ mấy chục năm trước đông đảo người nghe nhạc được nghe ông hát trên sân khấu và trên làn sóng điện Đài TNVN đều cảm nhận được sự khác biệt. Ông chắc chắn thuộc vào số những nghệ sĩ nổi tiếng nhất của nền thanh nhạc Việt Nam, một trong những giọng ca được thu thanh nhiều nhất tại Đài TNVN. Dưới sự dìu dắt của ông, những học trò đã mau chóng trưởng thành và làm nên tên tuổi lừng lẫy của họ như NSND Lê Dung, NSND Quang Thọ, NSND Tạ Minh Tâm, NSND Quốc Hưng, NSUT Đăng Dương, Trọng Tấn, Lan Anh, Phạm Thu Hà… Tấm lòng đối với sự nghiệp giáo dục đào tạo của GS Trung Kiên thật đáng nể. Ở tuổi 82 mà ông vẫn chẳng quản ngại cái nắng nóng tháng 6 của Hà Nội, vẫn đến chấm thi ở Học viện ANQGVN vào mùa thi năm 2020 và ngay tại đây ông đã bị đột quỵ nhẹ. Có lẽ ông thừa biết mình có thể ra đi ngay trên giảng đường của Học viện nhưng ông vẫn đến chấm thi. Nói về ông, các học trò luôn giành cho ông những lời yêu mến nhất. Còn ông cũng hết lòng với học trò của mình. Chỉ nội sự xuất hiện của ông ngay bên giường bệnh người học trò yêu quý là NSND Lê Dung lúc chị lâm chung ngày 29/01/2001 ở Viện tim đã chiếm trọn tình yêu của người nghe nhạc gần xa.

Tuy nhiên với tư cách người quản lý văn hóa, mà cụ thể là ở trọng trách Thứ trưởng Bộ Văn hóa trong suốt 10 năm (1992-2001) thì theo thiển ý, ông chưa đạt được thành công đáng kể. Trong nhiệm kỳ của mình ông vẫn phải nhìn các đồng nghiệp là những nghệ sĩ nổi tiếng về hưu ở độ tuổi 50 là cái tuổi đang độ chín của tài năng và sức cống hiến. Trong nhiệm kỳ của mình ông còn bất lực với sự bát nháo của thị trường âm nhạc trong nước, sự làm mưa làm gió của nhạc hải ngoại và các mốt thời thượng của âm nhạc cứ thay đổi luôn xoành xoạch, sự thiếu công bằng và cả sự “bình dân hóa” danh hiệu nghệ sĩ, đặc biệt là danh hiệu nghệ sĩ nhân dân - danh hiệu cao quý nhất đối với nghệ sĩ.

Thế là, sau sự ra đi của những nhà văn hóa lớn, những tên tuổi từ lâu vẫn chỉ đạo đường lối văn nghệ nước nhà như Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Tố Hữu... đất nước vẫn chưa sản sinh ra những tên tuổi mới xứng đáng kế tục tầm vóc của tiền nhân.

6. Mấy năm gần đây là những năm bùng nổ của danh hiệu nghệ sĩ nhân dân và nghệ sĩ ưu tú. Có những danh hiệu làm người ta chẳng thể ngờ. Lại có nhiều nghệ sĩ hết sức xứng đáng với danh hiệu nghệ sĩ nhân dân nhưng đã bị lãng quên. Năm nay, một số nghệ sĩ cao niên quen thuộc với khán giả cả nước đã được phong nghệ sĩ nhân dân như Mạnh Hà, Quang Huy, Tô Lan Phương. Trẻ hơn cũng được phong nghệ sĩ nhân dân như Phan Muôn, Tạ Minh Tâm, Rơ Chăm Phiang, Huyền Phin, Quốc Hưng. Trong khi những nghệ sĩ có đóng góp qua kháng chiến, tài năng chẳng kém, thậm chí còn hơn, cũng cao niên… thì dường như đã bị lãng quên như Kim Oanh (A), Kiều Hưng, Tuyết Thanh, Bích Liên, Dương Minh Đức, Bích Việt… Có những nghệ sĩ có đóng góp, tài năng đã được công nhận thì chưa phong danh hiệu như Tuyết Nhung, Mỹ Bình… Dường như danh hiệu của Nhà nước chưa công bằng với tất cả. Ở đây có lẽ nên nhìn sang cách làm việc của Ban điều hành giải Oscar danh tiếng. Họ không cần bất cứ nghệ sĩ nào phải khai báo lý lịch cũng như viết đơn xin danh hiệu mà vẫn trao thưởng đúng người đúng tác phẩm, tuyệt nhiên không có sai sót cũng như lộ thông tin trước khi trao giải.

Như vậy câu chuyện âm nhạc nước nhà trong thời gian tới vẫn còn rất nhiều vấn đề phải giải quyết và phải làm nhanh với tinh thần quyết tâm cao thì mới mong đưa âm nhạc nước nhà sánh vai với thế giới. Nếu không, những thành tựu đã và sẽ đạt được vẫn chỉ là nhỏ lẻ và dễ dàng rơi vào quên lãng.

Để kết thúc bài này xin mời mọi người nghe lại giọng hát NSND Trong Kiên qua một số bài hát chưa bao giờ được giới thiệu rộng rãi trên sóng truyền hình nhưng vẫn thể hiện rõ tài năng và kỹ thuật của nghệ sĩ bậc thầy còn lâu mới có người vượt qua và vì thế giọng hát ông sống mãi cùng đất nước và tháng năm:

Cả Hà Nội hành quân (Lê Lôi): https://bcdcnt.net/bai-hat/ca-ha-noi-hanh-quan-1004.html

Ôi ngôi sao Hôm (Phạm Minh): https://bcdcnt.net/bai-hat/oi-ngoi-sao-hom-3590.html

Chào Việt Trì thành phố vươn cao (Trọng Bằng): https://bcdcnt.net/bai-hat/chao-viet-tri-thanh-pho-vuon-cao-2909.html

Hoàng Liên Sơn yêu thương (Ngọc Quang): https://bcdcnt.net/bai-hat/hoang-lien-son-yeu-thuong-4033.html

Tâm tình với người thợ xây (Vũ Ân Khoa): https://bcdcnt.net/bai-hat/tam-tinh-voi-nguoi-tho-xay-2389.html

Người Nghe Nhạc

Bình luận (16)

  1. Người Nghe Nhạc

    Vâng, bác Lão Nông. Tôi thực sự rất vui khi bác bàn tiếp về đề tài này. Vì thực ra đã bao giờ mọi người nói cho kỹ, cho hết về chuyện này đâu. Thế nên nhân dịp này chúng ta phải "tám" cho ra trò mới được. Tôi rất ưng ý khi bác nêu ra một vấn đề lớn mà tôi cho là nghiêm trọng của âm nhạc VN trong mấy thập kỷ qua và kéo dài cho đến hiện nay. Bây giờ ta hãy xem sự thể thế nào trước khi quyết định có nên bênh các ca sĩ nhạc đỏ hiện nay không nhé.

    1. Bác có lý khi cho rằng: "Người theo đuổi lối hát bel canto theo dòng cổ điển, bán cổ điển và nhạc truyền thống (mà ta hay gọi là nhạc đỏ hay nhạc "chính ca") không có nhiều lựa chọn đâu. Thế hệ vàng của các nhạc sĩ và những sáng tác của họ những thập niên 50, 60, 70 (và cả 80 nữa chứ - NNN) đã qua lâu rồi. Sau này, cũng còn lác đác một số nhạc sĩ tên tuổi của thế hệ đó vẫn còn sáng tác (thậm chí là cho đến tận bây giờ, ngay trên trang này) nhưng chỉ để "cho vui", cho đỡ nhớ nghề thôi chứ thực sự cũng không có những bài ca hay, để đời như trước và cũng khó để các ca sĩ nhạc đỏ thời nay chọn hát để làm nên tên tuổi nữa, Vì vậy, không có cách nào khác là họ phải hát lại (cover) những bản hit của một thời". Điều này một lần nữa khẳng định cái điều mà tôi đã hơn một lần nêu ra trên trang nhạc này rằng thời kỳ đỉnh cao của âm nhạc VN đã qua. Khi một thời kỳ đỉnh cao đã trôi qua thì nghĩa là ngay sau đó sẽ là thời kỳ suy thoái. Tuy nhiên hầu như không mấy ai để ý đến điều này. Nhưng dù có để ý hay không thì thực tế vẫn là như vậy. Không có một thời kỳ hưng thịnh nào kéo dài mãi mãi. Không có một lĩnh vực văn hóa nào chỉ toàn đi lên không bao giờ đi xuống. Điều đó trái với quy luật tự nhiên. Sau đỉnh cao phải là thời kỳ đi xuống để tiếp theo đó mới đến đỉnh cao mới. Còn đỉnh cao mới này có cao hơn đỉnh cao thời kỳ trước hay không, điều đó phụ thuộc vào chủ nhân của nó có ý thức được "Ta là ai, ta đang đứng ở đâu" hay không. Thông thường nếu thời kỳ đỉnh cao kéo dài 40-50 năm thì thời kỳ suy thoái cũng sẽ dài như vậy. Khi đã hiểu rõ hiện đang trong thời kỳ suy thoái, tụt dốc so với trước đây thì mọi cố gắng chỉ là vớt vát phần nào mà thôi.

    Nói về nhận thức "Ta là ai, ta đang đứng ở đâu" là câu chuyện dài. Mấy năm trước tôi có dịp nói chuyện với Trọng Tấn về âm nhạc. Tấn thẳng thắn thừa nhận lớp trẻ dù có rèn luyện bao nhiêu đi nữa thì cũng không bao giờ bằng được những giọng hát huyền thoại như Trần Khánh, Kiều Hưng… Thật là không phải dễ dàng có thể nói ra được như vậy. Thế nhưng một nữ ca sĩ khá nổi tiếng cùng thế hệ với TT có số lượng băng đĩa cỡ hàng đầu khi được hỏi suy nghĩ thế nào về Lê Dung thì cô này chỉ nói đơn giản rằng "Cô ấy rất thông minh"! Thế nên có thể nói trong số những giọng hát hiện nay, TT là người mạnh dạn, thẳng thắn, thông minh nhất. Tuy nhiên, không phải ai cũng được như vậy vì rất hiếm người công khai thừa nhận bản thân không bằng tiền bối và dường như đó là tình trạng chung. Khi không nhận thức được tình trạng của mình, của thế hệ mình thì làm sao khắc phục được nó?

    2. Bây giờ xin nói về các bài ca. Cho rằng hiện không có bài ca hay để các ca sĩ có thể hát, cái này có lý. Tuy nhiên nếu nhìn cho kỹ thì cũng không hẳn như vậy. Một bài ca, một tác phẩm âm nhạc có hay hay không đều phải trải qua 3 giai đoạn: Sáng tác, biểu diễn, cảm thụ. Nếu một trong 3 giai đoạn trên gặp sự cố thì sẽ không có bài ca hay. Tức là một bài ca được nhạc sĩ viết ra có ưng ý bao nhiêu đi nữa mà không có ca sĩ thể hiện cho đúng cái thần của tác phẩm để người nghe rung cảm thì cũng vô ích. Hoặc ca sĩ hát hay bao nhiêu nhưng không ai cảm thấy gì, chỉ là "đàn gảy tai trâu" thì tác phẩm cũng vứt đi. Tôi xin khẳng định một điều chắc chắn rằng: Hiện nay vẫn còn có nhạc sĩ sáng tác nên những tác phẩm rất ưng ý, rất hay nhưng không gửi đi đâu cả. Tôi có hỏi một nhạc sĩ lão thành việc này thì được trả lời: "Nếu biết chắc họ không hát cho ra hồn thì có nên gửi đứa con mình dứt ruột đẻ ra nữa không?". Vâng, quả thật là như thế. Vậy thì lại phải nhìn nhận lại việc này: Các ca sĩ hiện nay chưa tạo đủ tin cậy với một số sĩ nhạc sĩ để họ trao gửi tác phẩm. Và thế là những tác phẩm hay vẫn đang ở đâu đó chưa thể đến với người nghe. Kết quả là chúng ta chỉ được nghe những cái làng nhàng như bác LN đã viết. Hoặc biết đâu những ca khúc đang được các ca sĩ thời nay hát sau này sẽ có người khác hát hay hơn, làm quên luôn những người đầu tiên đã hát nó thì sao?

    3. Tiếp theo xin nói về các ca sĩ hát "nhạc đỏ". Nếu cho rằng họ không có nhiều lựa chọn thì cũng không sai. Nhưng suy nghĩ cho kỹ cũng chưa hẳn vậy. Ta biết trong hàng vạn bài ca "nhạc đỏ", ít nhất cũng chọn được vài ngàn bài hát hay trong đó. Tôi không phải là ca sĩ chuyên nghiệp nhưng trong máy tính của tôi cũng lưu hơn 3000 bài ca đi cùng năm tháng mà tôi có thể hát ngay không cần nhìn bản nhạc, tất nhiên là chỉ cho mình tôi nghe vì tôi không phải là ca sĩ. Và cũng một số lượng gần bằng đó bài hát nước ngoài các thể loại. Vậy thì trong kho tàng của một ca sĩ chuyên nghiệp chẳng lẽ lại không được như vậy? Không, tôi nghĩ là phải nhiều hơn. Thế thì trong 6-7 ngàn bài hát yêu thích, lẽ nào không chọn nổi 10 bài để có thể trình diễn một cách độc đáo, để chứng minh "Ta là số 1"? Nhưng cái quan trọng hơn thực ra không nằm ở số lượng mà là chất lượng, đúng như bác LN đã viết ở cuối bài: "Chúng ta mong thế hệ ca sĩ trẻ nhạc đỏ ngày nay hát nhiều các bài ca truyền thống thật hay để duy trì dòng nhạc này kể cả có những sáng tạo nhất định nhưng phải mang chất trí tuệ chứ không cổ súy cho những kiểu làm mới nhân danh "lớp trẻ" mà thành khó chấp nhận (như GĐTH đã từng cổ súy)". Vấn đề nằm ở đó các bác ạ. Tức là các ca sĩ hiện nay chưa đủ xúc cảm, chưa đủ cảm thụ, chưa đủ vốn sống lẫn văn hóa để hát khác với một ca sĩ hạng trung bình thường.

    Hãy làm một sự so sánh là ra ngay vấn đề. Ta hãy so sánh các thế hệ ca sĩ về 3 phương diện là: Giọng hát, kỹ thuật và xúc cảm. Về mặt giọng hát, nam ca sĩ nào hiện nay so được với Kiều Hưng, Trung Kiên, Trần Khánh, Quý Dương, Trần Hiếu? Không ai cả. Về phía nữ, giọng nữ nào hiện nay so sánh được với Thanh Huyền, Lê Dung Tuyết Thanh, Bích Liên? Cũng không có ai cả. Về mặt kỹ thuật, giọng hát trẻ nào so sánh được với những ca sĩ vàng trên đây? Rõ ràng là Kiều Hưng, Trung Kiên, Thanh Huyền, Quý Dương, Trần Hiếu, Lê Dung không có đối thủ. Các ca sĩ thượng thặng ấy cất giọng hát lên mà không thấy kỹ thuật đâu vì kỹ thuật đã lặn hết vào từng hơi thở của họ rồi. Còn các ca sĩ trẻ ngày nay ta thấy rất rõ lúc nào họ cộng minh, lúc nào giọng ngực, lúc nào giọng mũi cứ là phơi bày ra hết, mà lắm khi còn hát chưa tới, khoe kỹ thuật còn nhầm chỗ ấy chứ. Vậy còn về cảm xúc? Xin thưa, các ca sĩ gạo cội cũng là vô địch. Vậy thì khi giọng hát đã không bằng, kỹ thuật còn thua xa, xúc cảm cũng không bằng tiền bối nốt thì kết quả là các ca sĩ ngày nay làm sao so được với các ca sĩ gạo cội là tất nhiên thôi. Thế thì phải tự trách mình chứ không nên đổ tại cho các ca khúc nhạc đỏ không có nhiều lựa chọn, trong khi thực ra số lượng là đủ nhiều để có thể chọn. Vấn đề là các ca sĩ ngày nay không rung cảm cùng tần số với các nhạc sĩ tiền bối đã viết nên hàng ngàn ca khúc đi cùng năm tháng kia. Qua đó lại càng rõ một điều: Nếu có đủ khả năng và bản lĩnh thì có thể hát bất cứ bài nào, của bất cứ tác giả nào, như Kiều Hưng, Quý Dương, Trung Kiên, Lê Dung, Thanh Huyền, Tuyết Thanh... đã từng hát mà vẫn thu được thành công ít ai sánh bằng.

    4. Việc các ca sĩ ngoại kém hơn giọng tenor số một Luciano Pavarotti vẫn cover lại các bài hát của ông cũng là điều bình thường. Nhưng cái bình thường này không giống với hiện tượng cover bên ta bác ạ. Lấy ví dụ như ca sĩ mù Andrea Bocelli chẳng hạn. Nom anh hát mà thương, hai mắt nhắm tịt, quần áo xộc xệch, râu ria tua tủa. Nhưng chất giọng rất hay, lời hát xúc cảm. Tuy kỹ thuật kém xa Pavarotti một cách thấy rõ nhưng Bocelli vẫn hát ở trình độ cao, vẫn được đông đảo khán thính giả đón nhận nhiệt tình. Thực ra tuy Bocelli hát cổ điển nhưng nhiều người vẫn chỉ xem như anh hát nhạc pop mà thôi. Tuy thế, điều đó vẫn không ngăn cản anh có lượng khán thính giả cực đông. Khác với bên ta, việc cover thường là phăng-ta-zi tác phẩm, làm biến dạng và méo mó nguyên gốc. Còn cảm xúc thì chắp vá, lại làm cho người nghe băn khoăn chẳng hiểu làm sao mà họ cứ cố hát lại bài người khác đã hát rất hay trong khi họ hát thì chả ra làm sao? Như vậy có thể thấy, chuyện cover ở Ta và ở Tây cũng khác nhau một trời một vực đấy bác ạ.

    Xin có tạm mấy ý như vậy để "tám" chuyện cùng bác Lão Nông và các bác.

  2. Lão Nông

    Ối, hai bác Ngọc Thạch và Người Nghe Nhạc ơi, lại phải "tám" tiếp một tý về vấn đề các bác nêu ra rằng thì là TT "dại dột" mà đi hát lại những bài ca đã đóng đinh tên tuổi với những ca sĩ thượng hạng tiền bối cả của Ta lẫn của Tây.

    Về chuyện này, tôi phải "bênh" Trọng Tấn và các ca sĩ nhạc đỏ thời nay mới được. Người theo đuổi lối hát bel canto theo dòng cổ điển, bán cổ điển và nhạc truyền thống (mà ta hay gọi là nhạc đỏ hay nhạc "chính ca") không có nhiều lựa chọn đâu. Thế hệ vàng của các nhạc sĩ và những sáng tác của họ những thập niên 50, 60, 70 đã qua lâu rồi. Sau này, cũng còn lác đác một số nhạc sĩ tên tuổi của thế hệ đó vẫn còn sáng tác (thậm chí là cho đến tận bây giờ, ngay trên trang này) nhưng chỉ để "cho vui", cho đỡ nhớ nghề thôi chứ thực sự cũng không có những bài ca hay, để đời như trước và cũng khó để các ca sĩ nhạc đỏ thời nay chọn hát để làm nên tên tuổi nữa. Vì vậy, không có cách nào khác là họ phải hát lại (cover) những bản hit của một thời. Bác NNN nói rằng trong một phần tư thế kỷ ca hát, TT đã có những bài hát thành công. Tôi thấy không sai nhưng các bác chịu khó ngồi nhớ lại mà xem, đó hầu hết là những bài đã gắn với tên tuổi của các ca sĩ gạo cội. Nào là Tiếng đàn bầu, Bài ca trên núi, Tình ca, Những ánh sao đêm, Nơi đảo xa,….Ở chừng mực nào đó, TT đã hát và chinh phục được người nghe ở thời đầu sự nghiệp, khi giọng hát còn trẻ khỏe, thuần khiết, cảm xúc dào dạt…TT đã xây dựng và khẳng định tên tuổi của mình chính nhờ những bài ca đi cùng năm tháng ấy mà không ngại "đụng hàng". Thực tế là sau này TT cũng từng hát một số bài dường như được sáng tác "đo ni đóng giày" cho mình nhưng không tạo nên sức lan tỏa hay tiếng vang nào cả. Có thể là tôi chưa biết hết nhưng số bài ca này ít lắm, chưa đủ đếm trên đầu ngón tay. Có thể kể ra như: À í a (Lê Minh Sơn), Hà Nội linh thiêng, hào hoa (Lê Mây), Hà Nội tình yêu tôi (An Thuyên),…Nghe TT hát những bài này thấy chỉ ở mức "thường thường bậc trung". Những bài ca mới này không làm cho TT nổi tiếng thêm…Vì vậy, chúng ta phải thông cảm cho TT và các ca sĩ nhạc đỏ thời nay. Họ phải hát những bài "đụng hàng". Không thể tránh được. Vấn đề là chọn bài và hát như thế nào thôi.

    Nhìn sang bên giời Tây, như bác Ngọc Thạch đề cập. Bài hát Mặt trời của tôi đã được giọng tenor số 1 Thế giới L. Pavarotti hát. Ông như một tượng đài lừng lững mà đứng bên ông ấy, ca sĩ mù Andrea Bocelli, tuy cũng rất tầm vóc nhưng không thể sánh. Nhưng sao Bocelli vẫn hát "đụng hàng" bài Mặt trời của tôi (và nhiều bài hát khác nữa) mà vẫn khiến làng nhạc thế giới nghiêng ngả? Bocelli chẳng cần làm mới, cũng không tiểu xảo, diệu vợi (như một số ca sĩ Việt vẫn làm) mà ta nghe như muốn nuốt từng lời. Chỉ có thể giải thích ngắn gọn là ông ấy hát bằng cả trái tim chân thành, bằng một giọng hát trời cho, giọng tenor mà vẫn ấm áp, dầy dặn, ngọt ngào, đối nghịch với cái rừng rực, chói chang, căng tràn của Pavarotti. Những bài hát mà TT hát thành công thời kỳ đầu mà tôi nêu trên có lẽ cũng bởi nhờ cái cảm xúc chân thành và lối hát dung dị, chân phương, không màu mè mà sau này TT đánh mất dần….. Theo tôi, những điều này mới là cái cốt lõi đã khiến giọng hát TT ngày đó đi vào lòng người, các bác ạ.

    Chúng ta mong thế thệ ca sĩ trẻ nhạc đỏ ngày nay hát nhiều các bài ca truyền thống thật hay để duy trì dòng nhạc này kể cả có những sáng tạo nhất định nhưng phải mang chất trí tuệ chứ không cổ súy cho những kiểu làm mới nhân danh "lớp trẻ" mà thành khó chấp nhận hoặc thậm chí là lố bịch (như GĐTH đã từng cổ súy).

    Dòng nhạc này không cần những thứ đó để tồn tại, phải không các bác.

  3. Người Nghe Nhạc

    Cám ơn bác Ngọc Thạch, bác Lão Nông đã cho ý kiến quý báu. Thật sự là khi "dỗ ngon dỗ ngọt" các bác cố nghe chương trình để cho ý kiến, tôi cũng thấy áy náy lắm. Nhưng biết làm thế nào để các bác vào nghe và cho ý kiến, mà ý kiến của các bác về một "tượng đài trẻ" của nền ca nhạc nước nhà quan trọng lắm. Thôi thì vì nhận thức chung, có tính thẩm định đích thực, không thiên kiến, không bị rối trí vì hoa hòe hoa sói, các bác đã nghe và cho ý kiến là quý rồi. Tuy nhiên phải thú thực với các bác là tôi cũng đoán biết được một phần ý kiến của các bác bởi về đại thể thì ý kiến của tôi cũng tương tự như vậy.

    Đúng là giọng Trọng Tấn đã mất đi cái mềm mại thuở ban đầu không những ở âm khu cao mà ngay cả ở âm khu thấp, đặc biệt là những bài đầu chương trình thì thấy rất rõ. Đúng như bác LN đã viết là Tấn đánh vật với cả những nốt trầm. Việc này là do giọng hát không được rèn dũa thường ngày vì đã mất nhiều thời gian vào đi hát biểu diễn theo sô. Thêm vào đó sự khắc nghiệt của thời gian đặc biệt đối với những giọng cao lại càng làm cho vấn đề thêm trầm trọng, càng lộ rõ.

    Một điểm khác nữa, như bác Ngọc Thạch đã cho ý kiến, những bài Trọng Tấn hát trong chương trình không phải là những bài mà Trọng Tấn nên phô diễn vì đã được các bậc tiền bối trình diễn quá tuyệt vời, gần như không thể vượt qua. Tiếng đàn bầu (Nguyễn Đình Phúc & Lữ Giang) đã được Kiều Hưng thể hiện tuyệt vời, Câu hò bên bờ Hiền Lương (Hoàng Hiệp & Đằng Giao) đã gắn liền với Thanh Huyền, Cô gái Sầm Nưa (Trần Tiến) thì Quang Phác là số một, còn Những ánh sao đêm (Phan Huỳnh Điểu) đã được Mai Khanh hoặc Quốc Hương thể hiện tuyệt hay… đều là những dấu ấn mà Trọng Tấn chưa thể vượt qua. Chưa nói tới O Sole Mio (Eduardo Capua) mà Pavarotti đóng đinh thì nên tránh, thiếu gì Aria của thế giới để có thể trình diễn mà phải chọn các tác phẩm quá nổi tiếng ấy? Theo thiển ý, Tấn có thể chọn bài Hoa Mộc Miên (Huy Du) đầy cảm xúc để khoe giọng vừa không sợ đụng chạm với các tiền bối mà vẫn hát tốt như Tấn đã từng hát trong chính Con đường âm nhạc của nhạc sĩ Huy Du mấy năm trước, lại vừa lạ tai với hầu hết người nghe, có thể đốn tim người nghe dễ dàng... hoặc nhiều bài hát khác. Gần 1/4 thế kỷ ca hát chắc chắn Tấn có thể hát tốt nhiều bài khác nhau.

    Tuy nhiên, nói đi thì cũng phải nói lại. Những bậc tiền bối của nền thanh nhạc Việt Nam như Kiều Hưng, Trung Kiên, Quý Dương, Trần Hiếu, Thanh Huyền, Lê Dung, Tuyết Thanh, Bích Liên… chắc chắn là một chòm sao rực rỡ mà còn rất lâu lớp trẻ mới có thể tiếp cận, nếu không muốn nói là sẽ rất khó, thậm chí là không bao giờ tiếp cận được. Thế nên chúng ta đành phải bằng lòng với cái mà mình đang có, tức là với các ca sĩ hiện nay. Nếu đã nhìn nhận cởi mở hơn như vậy thì phải công nhận rằng Trọng Tấn là một trong những giọng hát tốt nhất hiện nay đất nước có được. Theo thiển ý, những nam ca sĩ đáng chú ý nhất hiện có là Tấn Minh, Hoàng Tùng, Trọng Tấn, Thắng Lợi, Đăng Dương, Xuân Hảo. Phía nữ có Tân Nhàn, Duyên Huyền, Thăng Long, Đỗ Tố Hoa, Phạm Thu Hà… Còn một số giọng hát khác thậm chí có lượng băng đĩa khá nhiều trên thị trường nhưng có lẽ phải chờ thêm thời gian để khẳng định.

    Hiện tại Trọng Tấn đã trở lại giảng dạy tại Học viện ANQGVN từ sau sự ra đi của người thầy Trung Kiên đáng kính của mình. Chắc chắn Tấn sẽ có nhiều thời gian trau dồi giọng hát bởi vì để người nghe phát hiện sự đi xuống của giọng hát là đã đến mức báo động. Hơn nữa, Trọng Tấn cũng còn phải hoàn thành luận án Tiến sĩ đang còn dang dở để có thể sau này nối tiếp Quốc Hưng làm Trưởng khoa Thanh nhạc như kỳ vọng của thầy. Mà muốn vậy thì điều không thể khác được là phải rèn luyện giọng hát để có thể đảm đương được khối lượng bài vở rất lớn mà chủ yếu là cổ điển đang chờ ở phía trước.

    Tuy còn nhiều điều chưa ưng ý trong chương trình vừa qua nhưng phải thấy rằng, Trọng Tấn là một người rất chân thành, bình dị trong cuộc sống và cũng rất có bản lĩnh. Những năm qua Trọng Tấn sống bình dị cùng gia đình, chan hòa với bạn bè, không hàng hiệu, không quán xá rượu chè, lại là người dám nghĩ dám làm. Tôi tin rằng Trọng Tấn sẽ thực hiện được những kỳ vọng đặt vào mình. Cuối cùng xin tặng các bác những tấm ảnh dưới đây cho thấy Trọng Tấn là người luôn vui vẻ hài hước, nhưng rất nghiêm túc trong công việc.

  4. Ngọc Thạch

    Chào cháu Pear. Những ca sĩ cháu kể ra có nhiều người chất giọng không phù hợp hát "nhạc đỏ", thí dụ như giọng Tùng Dương chỉ phù hợp hát nhạc nhẹ và cậu ấy cũng đoạt giải Sao Mai điểm hẹn 2004 ở dòng nhạc này. Hát "nhạc đỏ" phải hát theo phong cách cổ điển - thính phòng. Bản thân bác, bác chẳng thích ai trong những cái tên ấy cả vì họ có khoảng cách quá xa so với những ca sĩ nổi tiếng những năm 60-80 của thế kỷ trước như Trần Khánh, Quý Dương, Trung Kiên, Kiều Hưng, Thanh Huyền, Bích Liên, Tường Vi, Thúy Hà....Nếu vớt vát thì cái tên Đăng Dương và Vũ Thắng Lợi tạm chấp nhận được để hát "nhạc đỏ", chỉ thế thôi còn những người khác mỗi người có điểm yếu của họ nhưng trên diễn đàn bác không tiện nói nhận xét của mình.Về ca sĩ nữ, có hai cái tên cháu không nhắc đến nhưng trong một số chương trình kỷ niệm bác thấy có Đỗ Tố Hoa và Đào Tố Loan hát "nhạc đỏ" tương đối tốt. Bác nhắc lại đây là ý kiến của cá nhân bác, không phải là ý kiến của BBT. Chắc chắn các bác thành viên khác sẽ có ý kiến riêng của các bác ấy và mọi ý kiến cũng chỉ là để cháu biết thôi chứ không có ý đồ gì cả. Mong cháu thông cảm.

  5. Pear

    Cho cháu hỏi trong số các ca sĩ nhạc đỏ trẻ (mà chúng ta có thể tạm coi là thế hệ thứ tư) như Đăng Dương, Trọng Tấn, Việt Hoàn, Quốc Hưng, Anh Thơ, Lan Anh, Phạm Thu Hà, Vũ Thắng Lợi, Tân Nhàn, Tuấn Anh, Khánh Linh, Tùng Dương... thì hiện tại các bác thấy yêu thích và đánh giá cao ai ạ? Cháu nghĩ mình chưa có đủ kiến thức và trải nghiệm để có thể nhận xét một cách khách quan nhất ạ.