Violin Concerto no. 1 in Eb, Op. 6

The Violin Concerto No. 1, Op. 6 was composed by Paganini between 1817-8, revealing that Paganini's technical wizardry was fully developed by this point. He intended the piece to be heard in Eb: the orchestral parts were written in that key, and the solo part was written in D with instructions for scordatura. That way, not only the soloist would be able to achieve effects impossible in Eb, but also the key would muffle a little the sound of the orchestra (by means of not having open strings sounding), making the soloist emerge. A version was later published with the parts in D major, presumably done to accomodate a rendition without the requirement of scordatura. This form became the most popular (it is worthy of note that many editions did not provide the solo part, as Paganini was famously secretive with his parts in order to avoid the possibility of other people copying his 'tricks' or performing his works). Paganini's original published scoring was for 1 flute, 2 oboes, 2 clarinets, 1 bassoon, 2 horns, 2 trumpets, 1 trombone, and strings. In the years following the original publication of the work, Paganini occasionally expanded his orchestration. 

Bình luận (1)

  1. KAC

    Nhạc sĩ Niccolo Paganini (1782-1840) là nhà soạn nhạc, nghệ sĩ thiên tài violin và cả guitar. Ông nổi tiếng nhất là về khả năng biểu diễn trên cây đàn violin. Nhất là với những người chơi loại nhạc cụ này, họ không tin rằng 1 người mà lại thể hiện được những âm thanh có độ khó phải là 2 người mới thực hiện được. Chính vì thế, người ta đã gán ghép cho ông một loạt những cụm từ ác ý, đố kỵ như: "quỷ sa tăng", "con trai của phù thuỷ", "kẻ bán linh hồn cho quỷ dữ". Để giải thích cho kỹ thuật siêu phàm của ông với cây violin mọi người còn lý giải rằng; Đó là kết quả của căn bệnh của hội chứng Marfan hay hội chứng Ehlers - Daulos là không chỉ làm tăng khả năng về trí tuệ mà còn về hình thể cũng có ảnh hưởng cụ thể như những ngón tay của ông mềm dẻo và dài một cách khác thường... Tuy là thế, nhưng tôi biết đến ông là ở những tác phẩm ông viết cho guitar cổ điển và một trong số ấy trở thành tiết mục biểu diễn quan trọng của giới guitar, nổi bật nhất là bản Caprice số 24 và thuở tôi 16 - 17 tuổi tôi thường xuyên phải luyện tập bản nhạc rất khó thể hiện này, bởi ngoài kỹ thuật ra thì về cách sử lý nhạc phẩm sao cho tinh tế có hồn là điều không hề đơn giản. Tôi xin viết tiếp giai thoại mà tôi vô cùng ấn tượng và thích thú về phong cách biểu diễn của ông do tôi sưu tầm được ở trang (nhaccodien. Tác giả: Trần Trung Dung) và xin trích dẫn nội dung bài viết này mong góp vui với những bác/bạn yêu mến nhạc sĩ Paganini.

    "Lúc đầu chính Paganini lại thấy thích thú với những lời đồn đại đó và thậm chí ông còn tận dụng để lôi cuốn những khán giả tò mò bằng cách tự thể hiện một phong cách tà ma bí hiểm. Ông thường đến các buổi hòa nhạc bằng những cỗ xe màu đen, với những con ngựa lông đen và chính mình cũng mặc bộ đồ đen, ông xuất hiện trên sân khấu với mái tóc đen dài, khuôn mặt xanh tái, hàm răng lại gãy một chiếc, phong thái mờ ảo đáng sợ. Trong lúc chơi đàn đôi mắt của ông trợn ngược lại phía sau. Đung đưa vóc người gầy guộc với mái tóc xõa rối bời...
    ... Tài năng siêu phàm của Paganini thực tế là nhờ vào năng khiếu bẩm sinh và quá trình luyện tập gian khổ mà có được.
    ... Niccolos Paganini là một con người bất tử trong lịch sử âm nhạc cũng như lịch sử văn hóa thế giới. Tài năng của ông đã chứng minh cho năng lực dường như bất tận của con người trên con đường vươn tới những đỉnh cao của nghệ thuật và trình độ văn minh".