The blue Danube, Op. 314

Bản nhạc

An der schönen blauen Donau (By the beautiful blue Danube), Op. 314, a.k.a. The blue Danube is a waltz by Johann Strauss II, composed in 1866 and premiered the following year. It has become one of the most consistently popular pieces of music in the classical repertoire. Its initial performance was only a mild success. After the original music was written, the words were added by the Choral Association's poet, Joseph Weyl. Strauss adapted it into a purely orchestral version for the World's Fair in Paris that same year, and it became a great success in this form, being by far the most commonly performed today. The Viennese sentiments associated with the waltz have made it an unofficial Austrian anthem. The waltz is traditionally broadcast on television and radio stations exactly at midnight on New Year's Eve. The first few bars are the interval signal of Österreichischer Rundfunk's international programs. When Strauss's stepdaughter, Alice von Meyszner-Strauss, asked Brahms to sign her autograph-fan, he wrote down the first bars of The Blue Danube, adding "Alas! not by Johannes Brahms''.

Bình luận (1)

  1. KAC

    The blue Danube, op. 314 (Dòng sông xanh) không chỉ là tài sản âm nhạc của nước Aó, mà còn là tài sản âm nhạc của thế giới. Thế nhưng ngay buổi ra mắt đầu tiên, nhạc phẩm bất hủ này đã suýt "chết yểu" và ngay cả cha đẻ của Dòng sông xanh nhạc sĩ Johann Strauss cũng đã lãng quên.

    "Tháng 2/1867 Dòng sông xanh được trình diễn lần đầu tiên tại thành Vienne, đó cũng là lần đầu Johann Strauss soạn một bản Valse có lời. Lời được dựa trên bài thơ của một quan chức cảnh sát thời bấy giờ sáng tác. Khi dàn đồng ca cất lên những lời thơ ngớ ngẩn thì đã bị khán thính giả chê cười, chẳng còn ai để ý đến phần âm nhạc, đến chất lãng mạn, bay bổng, lôi cuốn của ông. Dòng sông xanh chìm vào quên lãng của chính tác giả. Ba tháng sau sang Pháp trình diễn trong khuôn khổ hội chợ triển lãm toàn cầu, Strauss đã chinh phục cả Pariss khi giới thiệu đến công chúng tất cả kho tàng âm nhạc của mình và khán giả vẫn đòi được thưởng thức những bản Valse, ông sực nhớ tới Dòng sông xanh. Song lần này ông quyết định chỉ giới thiệu phần nhạc mà cố tình bỏ hẳn dàn đồng ca. Đêm 28/5/1867 Dòng sông xanh đã chinh phục hoàn toàn khán giả Paris. Dàn nhạc do ông chỉ huy đã phải chơi đi chơi lại bản Valse này đến 20 lần, một sự kiện chưa từng có trong lịch sử âm nhạc.
    Tiếng tăm của Strauss sau đêm trình diễn đó đã vượt Đại Tây Dương. Thành phố Boston bên bờ đông nước Mỹ đã làm đủ mọi cách để mời cho được nhạc sĩ người Aó sang trình diễn. Ngày 17/6/1872 nhân lễ hội âm nhạc ông đã điều khiển một dàn nhạc với 20. 000 nhạc công, với sự trợ giúp của khoảng 100 nhạc trưởng để phục vụ cho khoảng 100. 000 khán giả. Sau này trong lá thư bằng giọng văn khá khôi hài, ông kể lại buổi trình diễn mà ông đứng trên bậc cao chót vót hôm đó; Tôi lo lắng không biết phải mở đầu và kết thúc buổi hòa tấu thế nào. Hôm ấy mà tôi bỏ cuộc thì chắc sẽ bị đưa lên đoạn đầu đài. Thế rồi một phát đại bác là tín hiệu để dàn nhạc bắt đầu. Tôi cầu nguyện cho tất cả diễn ra suông sẻ, lạy chúa, mọi việc thật tốt đẹp. Ngày hôm sau, tôi bị một đội quân của các ông bầu nhà hát rượt đuổi, tôi phải chạy trốn. Họ muốn tôi lưu diễn toàn nước Mỹ.
    Giải thích về sự nhiệm màu của bản Dòng sông xanh, chính tác giả viết: Cùng một bản nhạc, nhưng biểu diễn cho những cặp khiêu vũ thì phải lôi cuốn, nhịp nhàng, réo rắt, dồn dập. Còn diễn trong buổi hòa nhạc hòa tấu thì phải thể hiện được chất thơ của tác phẩm, phải đưa được khản giả đến với dòng sông. Dung hòa được hai điểm này là không dễ. Nhưng đấy chính là chìa khóa của thành công". (baophapluat. VN)