Adagio in G minor

Bình luận (1)

  1. KAC

    Thế là không chỉ một lần, sẽ là rất rất nhiều lần nữa trong cuộc đời... Nỗi buồn với những giọt nước mắt của ta còn thổn thức cùng bản tuyệt nhạc Adagio cung Sol thứ bất tử này. Song đây là những giọt nước mắt, những nỗi buồn dịu êm! Là luồng sinh khí mát lành nuôi dưỡng, tô điểm cho phần con người theo đúng nghĩa của cụm từ CON NGƯỜI trong ta.

    "Sinh nhật đầu tiên của tôi tổ chức trong nhà thờ sau lễ ban phước, cả dàn nhạc đang chờ đợi. Mẹ tôi nhẹ nhàng đến ngồi bên cây đàn organ kê trong bức tường đối diện bàn thờ chúa, những ngón tay mềm mại của mẹ khẽ lướt trên các phím đàn organ. Tiếng đàn của mẹ cùng với dàn dây tạo nên các bè trầm, tuyến giai điệu, phức điệu đan xen nhau, vịn vào nhau mà đi. Chúa đến và nói cho tôi biết, mẹ là người phụ nữ chơi organ hay nhất thế gian mà Ngài đã ban xuống cho tôi. Trong dàn nhạc có bố tôi đảm nhiệm độc tấu violin. Khi tiếng đàn của bố cất lên, cả dàn nhạc cùng khóc, còn những thiên thần mặc áo trắng bay quanh tôi hát theo nét giai điệu violin của bố...
    ... Đoạn solo violin dài hơn một phút như tiếng rên của nỗi buồn. Bằng những nét nhạc ngắn chuyển giọng liên tục từ Do thứ sang Fa thứ hòa thanh tạo nên cảm giác xáo trộn, giằng xé, khát khao. Câu nhạc đầu tiên là những xao động nhẹ nhàng của những gợn sóng nhỏ với những chuyển động liền bậc lên xuống của các nửa cung như muốn giấu đi những gợn sóng vào thẳm sâu cõi lòng. Câu nhạc tiếp theo bay bổng và buồn man mác bởi những quãng 3 liên tiếp tạo thành hàng âm chuyển động hình sóng dâng trào từng đợt và tăng dần như cứa vào tim. Khoảng cách các nốt Sol từ trầm qua trung rồi đến cao tạo thành 2 quãng 8 đúng trong câu nhạc thứ 2 gợi lên cảm giác vừa mênh mông, vừa trống vắng, cần phải được giải quyết tiếp. Nét nhạc được nhắc lại nhưng trở lên kịch tính hơn ở ngay đầu câu. Kết thúc đoạn solo bằng nốt La được giáng xuống ở quãng 8 cao đó là âm bậc 3 của Fa thứ hòa thanh vừa chơi vơi, vừa như muốn nứu kéo, vừa như muốt thoát khỏi sự ràng buộc...
    Ai đó không rơi lệ khi nghe khúc nhạc buồn Adagio có tiếng đàn organ của mẹ, tiếng đàn violin độc tấu của bố thì tôi tin chắc rằng người ấy đã nói dối...
    ... Một buổi chiều buồn như mọi buổi chiều khác, bố lặng lẽ đến bên giường bệnh của mẹ tôi với cây đàn violin, bố kéo đoạn solo dài hơn một phút trong khúc Adagio cung Sol thứ. Thật kỳ diệu, sau cả tháng trời chống chọi với bệnh tật không một nụ cười, chiều ấy mẹ đã mở mắt và mỉm cười lần cuối với bố tôi. Tôi ôm chặt lấy mẹ, hôn lên đôi môi ngập tràn lòng yêu thương của mẹ, nước mắt tôi cứ trào ra từng đợt.
    ...Tôi cũng sẽ chọn bản Adagio cho giây phút cuối của cuộc đời tôi trước khi chết, tôi sẽ nghe lại nó để tôi có thể chết một cách hạnh phúc. Tôi muốn đám đông đến đưa tiễn tôi cũng bật khóc cho dù mọi người khóc không hẳn là vì tiếc thương cho sự ra đi của tôi, mà khóc vì bản nhạc.
    Và mỗi đêm trước khi đi ngủ, tôi lại nghe khúc nhạc buồn Adagio cung Sol thứ ...". (Trích bài viết của tác giả Trần Văn Phúc. Nguồn vnmusic.com.vn)