Tiếng hò sông Hậu

TIẾNG HÒ SÔNG HẬU 

Soạn giả: Điêu Huyền
Trình bày: Giang Châu.
*********************

 

Người ta là nghệ sĩ giang hồ đếm cỏ cầu sương, còn mình là nông dân nghèo tứ cố… vô thân! Như lục bình, mặc tình nổi trôi, theo sóng nước xa xôi, hương lúa, gió đồng làm vui.
Năm ngoái đây mùa khô, nhớ chuyện xưa, nhớ bạn hiền, bèn trở lại đồn điền, mới hay Chơn còn bặt tin, đã hai lần vượt ngục, tưởng không có được ngày về, năm kia vừa bước xuống bè, bị bắt lại ngoài khơi, bốn năm chưa mãn hạn án tù chồng nặng gấp đôi, trải bao sóng dồn, gió dập, nay mới thoát được về đây.

Nói:
Chơn ơi! Nó đã bắt Má và em Lài đi hết rồi, tao không thể nào nhịn nhục được nữa, tao theo tao giết nó.
Không được anh Thừa!

Vọng cổ.
Trời ơi, không lẽ mày ở đây mà khóc để lấy nước mắt rửa thù cho Má, chứ tao thì tao đã tháo gan vỡ mật, máu hận trào sôi tới cổ, tao không thể ngồi bó gối khoanh tay, đập đất kêu trời than khổ, mà tao phải xách mác rượt theo tận ổ lũ hung tàn…bè lũ vô nhân, nó chẳng xót thương kẻ đui tối nghèo nàn.
thằng Hương Quản khốn nạn, thằng Hội Đồng Dư tàn ác, ngay đêm nay chúng bây không thoát khỏi tay tao.
Buông tao ra! buông tao ra!, ngọn mác trong tay tao đang run run đòi máu, toàn thân tao đang bừng bừng rực lửa, tao đi đốt nhà lầu, lậm lúa trả thù cho Má, giết hết làn lính để giải cứu em Lài.
Nói: anh Thừa ơi! Thù cha mẹ con nào không sôi gan ấm ức, nhưng tai họa của làng tôi đang bứt rứt xốn xang, nhưng hành động thế nào ta hãy bình tĩnh liệu toan.
Trời ơi! Mày bảo tao bình tĩnh liệu toan? Tao còn đầu óc đâu ở đó mà so hơn tính thiệt như mày, cả năm nay tao lầm lì nhẫn nhục chịu lao khổ dạn dầy, để an ủi Má, che chở em Lài, tao phải nuốt oán hờn, ngậm đắng nuốt cay, trông đợi mày về đi, để cùng chen vai nhau, tay chèo, tay chống. Mẹ bị hành hung thảm thiết, còn chờ chi nữa mà không thí thân đổi mạng báo thâm thù.
Mày không đi, mày để tao đi! 
Không được anh Thừa! 
Mày sợ cảnh tù đày hay mày sợ chết?
Không, tui không hề sợ chết mà bây giờ chúng ta cần mạng sống.
Sống nhục nhàn và tự do hèn nhác phải không mậy?
Anh Thừa ơi! Trước đây tui đâm Hội Đồng Dư một nhát dao là tui đã phạm một sai lầm đáng tiếc, bốn năm gần gũi bực đàn anh tui đã nhận ra, tránh voi chẳng thấu mặt nào, thừa thế quật khởi đấu tranh có phải đâu là hèn nhác? Anh có giết được cả bọn tay sai tàn ác cũng không giải thoát cho giống nòi khỏi cảnh áp bức lầm than.
Anh không nên manh động làm điều tay biến, làm cho bể bạc nát tan cơ sở của địa phương mình.
Lời mày khuyên thật là chí lí, tao đã yên lòng nhẫn nhục đợi thời cơ và xác thân này sẵn sàng lao vào lửa đỏ và cánh tay này sẽ vùng lên đập tan xiềng xích gông cùm./

Bình luận (0)