Hai sắc hoa Ti-gôn

HAI SẮC HOA TI GÔN


Thơ: T.T.KH
Tân nhạc: Trần Thiện Thanh
Vọng cổ : Viễn Châu
Trình bày : Bạch Tuyết-Hùng Cường
************************************* 

 

( Nam )
Một mùa Thu trước khi nắng chiều nhuộm vàng tóc mai ?
Khi hoàng hôn tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên bước đi .
Vuốt tóc người yêu anh nhìn đường xa hoang vắng
Nhật cánh ti - gôn anh bảo rằng như tim vỡ .
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi !
Để người em gái xanh tuổi đời một lần vấn vương !
Đâu ngờ giông tố phai màu hương phấn héo xuân thì khi trót thương .
Có biết gì đâu khi còn đường trăng chung bóng
Và sắc Ti - gôn em ngỡ màu yêu trong trắng
Muôn đời vạn kiếp không biến suy !

VỌNG CỔ
( Nữ )

1 / - Nhưng lá úa vườn Thanh đã phơi bày rơi rụng….
Mà kẻ cô đơn vẫn tưởng mơ hoài vọng cánh chim…trời !
Hoa thắm ngày xưa đã héo rụng lâu rồi.
Cứ mỗi độ thu vườn Thanh phai sắc lá
Thì lệ ngập ngừng lại nhỏ xuống tim côi !
Tôi bâng khuâng nhặt cánh hoa Ti – Gôn
ép vào tim để tưởng nhớ một người !
Cứ mỗi lần trông thấy cánh hoa rơi
Người sợ tình duyên cũng bẽ bàng tan vỡ

2 / - Thu đến …Thu đi cho lòng thêm giá lạnh....
Nhớ người xưa tôi nhặt cánh hoa tàn .
Trong một ngày vui với xác pháo nhuộm đường .
Tôi đã hẹn những gì buổi trước .
Rồi bây giờ lại cất bước sang ngang .
Chẳng biết người có hờn giận tôi không ?
Khi nhớ đến một loài hoa vỡ…?
Có ai biết một người con gái giữa loan phòng
Suối lệ nhỏ thành thơ ?.

TÂN NHẠC
( Nam )

Rồi một người ra đi bến cát lạ trách trăng sầu .
Và một người cô đơn ôm mối lẻ khóc duyên đầu .
Rồi thu qua, và thu qua,
 
Thu nào mình hẹn hò thu nào xa ?
Và một mùa Thu sau, con đò tách bến sang ngang
 
Mà đường dài miên mang Thu còn dấu bước anh sang .
Vườn Thanh ơi ! Người xưa ơi !
 
Thôi đành vĩnh biệt nhau từ đây …!

VỌNG CỔ
( Nữ )

5 / - Vườn Thanh ơi từ nay xin giã biệt...
Dù lòng tôi vẫn luôn luôn tha thiết…mong…chờ !
Tôi sợ những chiều đông nắng nhạt sương mờ .
Khi người ấy chán chê đời phiêu lãng.
Đã âm thầm trở lại vườn xưa .
Nhưng tôi đi rồi để hoa lá xơ rơ .
Anh còn trở về đây làm chi nữa ?
Trên bến lạnh xào xạc cây trút lá
Anh đứng ven sông để ngóng đợi con đò .

TÂN NHẠC
( Nam )

Rồi từng Thu chết, Thu chán chường tìm lại xứ Thanh .
Khi tình câm nín cho buồn lên tiếng ...
Những đêm trường ngỡ bước anh .
Nhớ lúc hẹn xưa anh nhìn đường xa hoang vắng .
Nhặt cánh Ti - gôn, anh bảo rằng như tim vỡ .
Khi hiểu ... Tình xưa còn thấy đâu ?

(Vọng Cổ)
6 / - NỮ : Người có buồn không khi biết người năm cũ …
từ giã vườn Thanh để cất bước theo chồng .
Cho tôi ép một dòng dư lệ .
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên …
Hoa tim sắc thắm phai hồng .
Gượng sống bên chồng cho trọn một đời em .

Bình luận (1)

  1. Pham Huyen
    Bạch Tuyết hát tân cổ k nhiều nhưng bài nào cũng chất, k thể quên dc như: Tặng đời chiếc nón bài thơ( hát với Minh Vương); Đón xuân này nhớ xuân chưa( với Hùng Cường);Bà mẹ và sân chim ...Cô Bạch Tuyết có giọng quyến rũ cùng cách diễn tinh tế nên đã dc tôn vinh là Cải Lương chi bảo của Việt Nam suốt gần nửa thế kỷ qua. Bạch Tuyết cùng thế hệ vàng cải lương như Lệ Thủy, Minh Vương, Mỹ Châu, Thanh Nga, Hùng Cường, Phương Liên , Minh Phụng, Minh Cảnh....bất tử !