Dệt chặng đường xuân
DỆT CHẶNG ĐƯỜNG XUÂNSoan giả: An ĐôngTrình bày: Thanh Tuấn – Thanh Kim Huệ*************************************Nói lốiNữ: Em ra đi khi gà chưa gọi sángTrăng mùng mười còn giỡn nước giữa đầm sen….Nam: Vẫn chiếc xuồng con, cây sào nặng thân quenVẫn cơm gói mo cau, khăn rằn quấn cổ… VỌNG CỔNữ: Ngày lại, ngày qua hàng trăm cây số nối chặng đường dây em vượt lộ…qua….đồng…Theo nhịp quê hương lưu chảy mạch máu hồng…Nam: Cuộc đời vui khi chiến trường vẫy gọi, rút ngắn đoạn đường là thêm bước tiến côngNữ: Xuồng em chở chú dân quân. Chở cô cán bộ chở anh hậu cần. Nón tai bèo lấp lánh dưới trăng. Lúc nói chuyện thì thầm, khi cười vui rộn rã…Nam: Chiếc sào nặng xô nước đồng lả chả, xuồng chồm lên nhảy nhót ánh sao trời…Nữ: Bình minh đã thức dậy rồi…Nỗi nôn nao khi chân trời rựng sáng, em ngỡ mình như cánh cò bayThời gian em nắm trong tayCho đêm nới rộng, cho ngày dài ra…Nam: Cho về kịp chiến trường xaMang tin xuân đến muôn nhà yên vui…TRĂNG THU DẠ KHÚCNữ:Vẵng…xa đưa giọng hò bồng lên theo gió mây.Âm thanh dịu dàng, tha thiết thân tình…Rằng em như chiếc thoi đưa.Tháng năm em dệt chặng đường mùa xuân với nước non…Nam :Rộng cánh đồng xa trải mình ôm tiếng gió…Nhìn những chiếc sao nhấp nháy như từng đôi mắt nhỏ…. …lưng…trời…VỌNG CỔNữ: Đưa chéo khăn lau trán em cười…Cây sào nặng kéo dầm trên mặt nước, chuyện cuộc đời em kể nỗi ngược xuôiNam: Giao liên cực lắm nhưng vuiChiều sang Tân Định, sáng rời Cô TôSoi trăng nước bạc Ba HồĐêm vượt Cái Lớn, ngày vô Vĩnh Bình…Nữ: Thuở em đi vừa tròn mười bốn tuổi, mẹ tiễn chân em đến tận nơi nầy…Mái tóc màu mây chưa phủ vai gầy….Đời ở đợ ít no, nhiều đói, thiếu bạc tiền nhưng dư dã đòn roiEm đi từ ấy đến nayQuản chi ngày vắn, đêm dài gian truânSông kia, rừng đó đã từngEm đi dệt chặng mùa xuân cho đời…Nam: Đường kháng chiến đi lên mỗi bước nghe đời mình tầm vóc lớn thêm. Dệt tình yêu quê hương đất nước, nối trăm nguồn máu chảy về tim, mang tin xuân chắp cánh bay không nghỉ, nghe tâm hồn phơi phới dâng cao. Qua mỗi chặng đường đi đánh Mỹ, tay dang tay thành những chiến hào.Nữ: Hò hơ, bầu trời có mấy vì saoNgười giao liên cũng có bao nhiêu miềnGiọng hò dìu dặt thân thươngCủa người em gái dệt đường mùa xuân…/.