
Chuyến tàu hoàng hôn
Lời dân ca
CHUYẾN TÀU HOÀNG HÔN
Tân Nhạc: Minh Kỳ - Hoài Linh
Vọng cổ: Loan Thảo
Trình bày: Lệ Thủy - Thanh Sang.
****************************
-Nhạc-
Chiều nao tiễn nhau đi khi bóng ngã xế tà
Hoàng hôn đến đâu đây màu tím dâng trong hồn ta
Muốn không gian đừng tan, níu đôi chân thời gian
Ngừng trôi cho giây phút chia ly này kéo dài
Trước khi phân kỳ, ước sao cho tàu đừng đi
Xe lăn trong tim khuất xa rồi biết đâu tìm
Mưa thu bay bay sắt se lòng ướt vai mềm
Hoàng hôn dần buông, mà ai còn đứng trông theo một bóng người...
-Vọng cổ-
Câu 1:
Tiếng còi thét vang như xé tan màn sương xám. Hãy chậm lại phút giây tàu ơi vội vàng chi mà chuyển bánh, mang người tôi yêu về tận chốn xa… nào. (-)(-) Chiều xuống lâu chưa mà ga nhỏ lên đèn. Chắc trời cao cũng đau lòng giờ ly biệt, nên rót lạnh vào lòng hiu hắt giọt mưa thu.
Ga nhỏ buồn nên ga nhỏ đìu hiu, lòng tàu cũng quặn đau nên nghẹn ngào hơi máy.
Thời gian ơi, xin dừng lại nơi đây, cho buổi tiễn đưa này thêm vài giây phút nữa.
Câu 2: (Nghỉ 12 nhịp)
Sân ga nhỏ ngày xưa anh lén ra xem người ta đưa tiễn, ngờ đâu ngày nay người đến tiễn đưa mình. (-)(-)
Tiễn đưa anh như tống biệt một cuộc tình. Con đường sắt với chuyến tàu vô tri giác, cũng chia rẽ được chúng mình mỗi đứa một nơi.
Ga nhỏ chiều nay thưa thớt bóng người, đèn tiễn đưa ai mà lập lòe mắt đỏ. Còi thét vang vang như giục giã, tiếng thét não lòng giây phút tạ từ nhau.
-Nhạc-
Tà dương khuất trong sương là mỗi lần mong chờ
Nhìn theo phía chân mây đợi chuyến xe xưa về chưa
Nếu hay chăng người ơi, chốn xa xôi chàng trai
Còn đem yêu thướng rắc lên muôn vạn oán hờn
Nếu mai đây về, cũng trên chuyến tàu hoàng hôn...
-Vọng cổ-
Câu 5:
Đường dẫu xa xôi nhưng đường bao nhịp nối, tình chỉ đôi nơi mà vời vợi muôn… trùng. (-)(-) Mưa thu rơi rơi ướt đẫm vai mềm. Người yêu ơi khóc đi lần sau cuối, để anh dỗ dành an ủi một lần thôi. Rồi mai này đôi ngã xa xôi, em có nhớ có thương cũng đừng buồn, đừng khóc. Không có anh ai lau dòng nước mắt, bao nỗi xót xa xin trút cạn phút giây này
Câu 6: (Nghỉ 8 nhịp)
Tàu lăn bánh chuyển mình rời ga nhỏ đìu hiu. Sân ga lạnh một mình em thui thủi. Nhìn con tàu lao mình vội vã mang theo mấy chuyến toa đầy nặng khổ đau. Khói phun đầy xóa hình ảnh thân yêu, ngước mắt tìm anh trong màn mưa vắng lạnh. Tàu khuất xa rồi mà em còn lặng đứng, quên cả hoàng hôn nắng tắt đã lâu rồi.
Tâm tư cô đơn trách con tàu nỡ sao đành
Đem yêu thương đi đến nơi nào cách đôi tình
Đường bao nhịp nối, tình trăm ngàn mối hướng theo một bóng người./.