Bà mẹ quê

BÀ MẸ QUÊ

Soạn giả: Quế Chi
Trình bày: Phượng Liên - Thanh Tuấn.
*******************************

Nhạc:

Nam : Vườn rau, vườn rau xanh ngát một màu
NỮ : Có đàn , có đàn gà con nương náu
Nam; Mẹ quê, mẹ quê vất vã trăm chiều
Nữ: Nuôi đàn nuôi một đàn con chắt chiu
Nam: Bà, bà mẹ quê
Nữ: Gà gáy trên đầu ngọn tre
Nam: Bà, bà mẹ quê
Nữ : chợ Sớm hay trưa thấy về
Nam: Chờ nụ cười con
Nữ: Bà động quà non

Vọng cổ:
Mẹ quê ơi, bao tháng năm dài long đong vất vả tóc mẹ đã trắng màu hoa cau hoa bưởi, miệng vẫn nở nụ cười tươi, mắt sáng tợ sao trời_Chịu đựng hi sinh, gần trọn một đời.Cha đi xa ngày quê mình ly loạn, Mẹ ở nhà gồng gánh nuôi con, hôm sớm tảo tần, quên cả tuổi hoa niên, dòng sữa ngọt nuôi con héo gầy thân xác mẹ, nào kể chi thân mẹ dậy sớm thức khuya, chăm sóc nâng niu cho con khờ khôn lớn...

Cha con đi ngày con còn đỏ hỏn, rồi đầy tháng rồi thôi nôi, mẹ chờ đợi từng ngày, quên hết nỗi gian lao, khi con mỉm miệng cười, con tập nói, tập cười và vui như mở hội.Nhưng buồn cũng thật nhiều khi nghe con gọi baba, mẹ dìu con đi bước chập chững đầu đời, con vấp ngã mẹ đau như xé ruột, những buổi chiều, bồng con chạy loạn, gió tạt mưa dầm ôi tội nghiệp con tôi.

Nhạc:
vât vả trên nương, muối ướt thân mình, ướt đẫm ân tình, một nắng hai sương.gánh ủ con thơ, lấy mình chở che bóng cắt trên cao, quyết lòng chóng ngăn. Với áo bà ba, ý sống chan hòa, như những câu hò, chân chất của quê ta, hỡi mẹ quê, mẹ mong chờ con lớn, để mẹ mừng mở miệng cười, vui tém đôi môi trầu, tươi thắm máu tình thương....

Vọng cổ:
Rồi con lớn khôn, rồi mẹ già mẹ yếu, mót từng hạt lúa bắt ốc hái rau cho con đủ no cơm ngày hai bữa_nhà dột cột xiêu mẹ chẻ ống bán heo cho con đi học kẻo thua người,trường học thì xa con của mẹ dại khờ, trời chưa sáng mẹ đã bắt cơm thổi lửa, dở mo cau, cho con đi học mang theo_Gà gáy rồi thôi thức dậy đi con, mẹ con đi họp chợ xa kẻo trễ, gánh nặng đau vai quằng hai đầu gióng thúng chở con thơ, thúng trỉu nặng hàng.
Mẹ dắt sửa mớm cơm cho hình hài này khôn lớn, lời dạy dỗ của mẹ hiền cho tâm trí con lớn khôn_lời ru ngọt ngào dạy con âm thầm chịu đựng.Mười tám tuổi con rời vòng tay mẹ, đi vào đời bằng những bước cô đơn, thương mẹ lắm nhưng không gần mẹ được nữa, lạy mẹ con đi mai mốt con về.
Mẹ biết là không giữ con được nữa như ngày nào mẹ đã không giữ được cha con,ngày ngày tựa cửa cầu mong con đi chốn đó bình yên mẹ mừng./

Bình luận (0)