Về ngã ba Đồng Lộc

Đóng góp: Thanh Giang
VỀ NGÃ BA ĐỒNG LỘC


Núi đã không còn là núi
Núi là lời thề Trường Sơn
Bia mộ những người con gái
Nạm lời thề ấy lên non.

Những con đường mòn năm cũ
Đã mềm như lụa như khăn
Ngàn thông đêm thành phụ nữ
Rì rầm trò chuyện lên trăng.

[ĐK:]
Người xưa ở đâu soi gương
Người xưa nơi nào chải tóc
Từ đâu thư cho mẹ già
Hố bom xanh rì cỏ mọc.

Muốn thắp ngàn ngàn nén nhang
Để nhớ ngàn ngày xưa ấy
Với muôn người như các em
Làm con đường thành huyền thoại.

Sống đã vì đường mà sống
Thác đi nằm lại bên đường
Con đường bây giờ rộng lắm
Người xưa đã thành khói sương.

Bình luận (0)