Vàng phai mấy lá (Bài ca bị xé)

Đóng góp: Thanh Giang
VÀNG PHAI MẤY LÁ (Bài ca bị xé)


Ai đốt Cô Tô thành vì đôi mắt giai nhân hề
Lửa cháy bao đêm ròng, thành quách tan.
Ai trót nhấp men tình để Mỵ Cơ thương nhớ
Khi thác rồi, khi thác rồi, Tiên Nhẫn vẫn còn mơ
Ai xui ta gặp nhau, để tình gây oan trái
Để tình anh bẽ bàng, và tình em lỡ làng, và ngàn sau lá vàng khóc tình ta.

Từ nay bèo trôi, cầu xiêu, con đò nát
Và mây đìu hiu cây rụng lá, thân mình về đâu?
Đàn chùng, dây phím lỡ, mái đổ nhà xiêu, nhẹ như tiếng khóc thầm.
Mây sầu vương chót núi, đường che biên giới, người xa nhau mãi.
Giấc chiêm bao đêm nào chìm trong sương khói thời gian.

Xưa có người Phù Sai rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân.
Đến bây giờ yêu không đành, mà ghét cũng không đành, mà dứt cũng không đành.
Rồi đây thời gian đổi thay con người mới
Bài ca tình yêu bay lộng gió trên đường về tim.

Chịu được sao giông tố, cánh buồm mong manh, nhẹ như cánh bướm vàng.
Khi mùa thu đến báo, tình duyên đã dứt, đường chia đôi lối.
Gió nâng mây về trời, đời nào quên cánh diều baỵ.
Em khác gì Quỳnh Dao lúc cát lầm phung phí hết xuân xanh.
Lúc đêm về thương cho đời, mà cũng ghét cho đời, và cũng chán cho đời... 

Bình luận (0)