Và ta đã thấy mặt trời

Đóng góp: Thanh Giang
VÀ TA ĐÃ THẤY MẶT TRỜI


Và ta đã thấy mặt trời ngày nào trên cao nguyên
Và ta đã thấy mặt trời rạo rực trên môi em.

Vội vàng em ra đi, đi qua lời ước thề
Như ngọn sóng bờ mê, vỗ lòng ta tê tái.
Vội vàng em ra đi, đi qua lời bão giông
Những ngọn gió mùa đông, se lòng ta tê tái.

Ơ hớ ơ hờ hơ, ơ hớ ơ hờ hơ ...

Vì sao nỡ vội vã ra đi
Vì sao nỡ vội nói chia ly
Lúc con tim còn nặng bao yêu thương

Hồ hô hồ hô hô, hố hô hố hô hô, hồ hô hô ...

Vượt lên số phận cớ sao không ?
Vượt lên chính mình cớ sao không ?
Câu ca xưa, còn gọi ta mãi mãi, ngẩng đầu lên ....

Vì ta đã thấy mặt trời ngày nào trên cao nguyên
Và ta đã thấy mặt trời rạo rực trên môi em.

Bình luận (0)