Trên mảnh đất tình người

Đóng góp: Phan Ngọc Dũng
Vượt ngàn dặm xa người đến đây với mảnh đất này.
Đâu biết con đường ngày mai ra sao.
Nhưng tin số phận chẳng lẽ nào.
Một ngày mưa đến một dòng suối đỏ.
Làn sương trắng bay bên kia đồi cây xanh lá biếc.


Ôi nhớ! nhớ bóng dáng người sinh thành.
Nhớ đến bức tranh đợi riêng mình.
Như một phần quê hương mang theo.
Nhớ những phút đầu ngỡ ngàng.
Nhớ tiếng lũ chim như nhắc rằng.
Em là đôi cánh bay vô định
Với những ngày buồn tênh.
Khóc hay cười cũng buồn tênh.
Đời người qua mau mảnh đất kia nay thành nấm mộ.
Chôn dấu những người mà ta yêu thương.
Không xa mái nhà mẹ ta đang ngồi.
Rồi mùa xuân đến, ngoài vườn hoa nở.
Đàn bướm trắng bay, trên lưng đồi mây bay thấp thoáng.


Ôi nhớ! nhớ bóng dáng một con đò.
Nhớ bến nước xưa vầng trăng hững hờ.
Cúi mặt nhìn quê hương trong mơ.
Hãy giữ lấy tình yêu con người.
Dẫu có cách ngăn đừng nghi ngại.
Mơ một hôm nắng lên sum họp.
Với những người đang chờ nhau.
Với những người biết chờ nhau.

Bình luận (0)