Trăng sáng đôi miền
Trăng lên lùa cành tre, gió thổi sáo diều,Trăng soi cảnh miền quê, lúa ngả mượt đồng,Xa xa từ đầu thôn, gió vẳng tiếng ru hời,Tương lai tựa vầng trăng, bé ngủ ngoan à ơi.Quê hương từ độ trăng sáng cảnh tập đoànVui no từ đầu thôn tới tận cuối làngTrăng cao trăng càng trong, gió vẳng tiếng ru hờiTương lai tựa vầng trăng, bé ngủ à ơi.Nhưng miền Nam mây phủ bầu trời,Che vầng trăng cho dạ bời bời,Căm thù quân khát máu đời đời,Đây niềm tin mãi mãi chẳng rời.Gìn giữ Tháp Mười bát ngát,Dòng Cửu Long với rặng dừa xanh,Và một ngày mai bóng mây mù tan,Bầu trời trong sáng, hát khúc ca dịu dàng.Trăng trong trên trời cao sáng tỏ đôi miền,Quê ta dải phì nhiêu dáng mẹ dịu hiền,Trăng soi từ Thủ đô tới tận bưng biền,Tươi bao nụ cười duyên má đỏ vui niềm riêng.Trăng cao trăng càng trong sáng tỏ đôi miền,Trăng soi tỏ đồng quê sáng cả niềm tin.