Thời hoa đỏ
THỜI HOA ĐỎ   Dưới màu hoa như lửa cháy khát khaoBước lặng trên con đường vắng năm naoChỉ có tiếng ve sôi ồn ào, mà chẳng cho lòng nguôi yên chút nào.Anh mải mê về một màu mây xa, cánh buồm bay về một thời đã qua.Em thầm hát một câu thơ cũ về một thời thiếu nữ say mê(về một thời hoa đỏ diệu kỳ).Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơiCánh mỏng manh sao xác đỏ tươi như nuối tiếc một thời trai trẻ...Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơiNhư tháng ngày xưa ta dại khờ, ta nhìn sâu vào trong mắt nhau...Trong câu thơ của em anh không có mặt, câu thơ hát về một thời yêu đương.Anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say.(Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơiMỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi...)Sau bài hát rồi em lặng im, cái lặng im rực màu hoa đỏSau bài hát rồi em như thể em của thời hoa đỏ ngày xưaSau bài hát rồi anh cũng thế... Anh của thời trai trẻ ngày xưa.Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi...Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi...Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi...* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * Bài thơ gốc: THỜI HOA ĐỎ (Thanh Tùng)Dưới mùa hoa như lửa cháy khát khaoAnh nắm tay em bước dọc con đường vắngChỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnhChẳng chịu cho lòng ta yên.Anh mải mê về một màu mây xaVề cánh buồm bay qua ô cửa nhỏVề cái vẻ thần kỳ của ngày xưaEm hát một câu thơ cũCái say mê một thời thiếu nữ Mỗi mùa hoa đỏ vềHoa như mưa rơi rơi…Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươiNhư máu ứa một thời trai trẻHoa như mưa rơi rơiNhư tháng ngày xưa ta dại khờTa nhìn sâu vào mắt nhauMà thấy lòng đau xótTrong câu thơ của emAnh không có mặtCâu hát về một thời yêu đương tha thiếtAnh đâu buồn mà chỉ tiếcEm không đi hết những ngày đắm sayHoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻKhông cho ai có thể lạnh tanhHoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏNhư vết xước của trái timSau bài hát rồi em lặng imCái lặng im rực màu hoa đỏAnh biết mình vô nghĩa đi bên em.Sau bài hát rồi em như thểEm của thời hoa đỏ ngày xưaSau bài hát rồi anh cũng thếAnh của thời trai trẻ ngày xưa.