Tùng Cốc, Tùng Cốc, Tùng Cốc, Tùng Cốc,
Qua cây cầu này rồi ta lên dốc,
Phía trước mặt là ngã ba Đồng Lộc,
Đêm hoa xoan, hoa khế một màu,
Hòm đạn trên xe và sao sáng trên đầu.
Tùng Cốc, Tùng Cốc, Tùng Cốc, Tùng Cốc,
Qua cây cầu này rồi ta lên dốc,
Phía trước mặt là ngã ba Đồng Lộc,
Đêm bom rơi, pháo sáng đầy trời,
Mà vẫn khôn ngăn đoàn xe ta cứ ra vào.
Ơi cây cầu như thể cuộc đời ta,
Để đường dài lấy đây làm mốc.
Mảnh đất này Xô Viết năm xưa,
Lại ào ào cuốn vào cơn lốc.
Tùng Cốc, Tùng Cốc, lại Tùng Cốc, Tùng Cốc,
Tiếng trống, tiếng mõ đã nổi lên rồi,
Xe ta đi tư duy vòng trở lại,
Và tên cầu gõ nhịp mãi không thôi.