Trên đồi cao, nòng súng ta quay khắp hướng,
Bốn phương trời xanh, xanh ngát tầng mây.
Trận địa là đây, quê hương là đây,
Giặc Mĩ kéo đến phải rơi trên đất này.
Nhằm cho trúng, bắn cho tin,
Súng vươn nòng, ta chung một câu thề.
Mang trong lòng, bao căm hờn,
Giặc Mĩ còn ta đâu có về quê hương.
Dù bao gian khó luôn trung kiên,
Đời vui bao sức ta thanh niên,
(1) Chúng ta đi lên.
(2) Ta quyết bắn quân thù.