Em muốn gói khoảng trời vào phong thư,
Để anh hiểu thêm mùa nắng quê ta.
Nắng vàng đổ xuống đồng vàng,
Nắng giòn vào trong hạt thóc,
Nắng theo đường làng về đọng sân kho.
Giấc ngủ bữa ăn em dành cho lúa,
Khi xuống đồng sâu trừ sâu đỏ lửa,
Lúc lên đồng cạn chống hạn đào mương,
Cái cuốc cái mai sáng trắng như gương,
Cái tay cái chân dầm bùn đỏ móng,
Cái nắng cũng nồng hơi lúa hơi rơm.
Để anh biết mùa nắng năm nay,
Nghĩ chẳng gì hơn bằng góp thóc nuôi quân,
Hạt gạo làng ta đi xa đi gần.
Gạo đến với anh giữa rừng mưa lũ,
Anh bưng bát cơm gặp nắng quê mình.
Những người con gái,
Duyên ẩn vào trong cái nắng quê nhà,
Lẫn trong hạt vàng.