Muôn nẻo đường quê hương
1-Thênh thênh xe ta đi như bay,Giữa miền Tây, giữa rừng cây đất trời đẹp biết mấy,Trước mặt ta là muôn trùng bao la,Đường vờn mây, đây rồi nơi chân trời đang vẫy gọi.Thênh thênh xe ta đi như bay,Trăm núi trăm sông muôn nẻo đường mới,Với những bàn tay và bao ước mơ,Rừng cây sẽ thắm nở muôn hoa,Sớm chiều sẽ ấm tình quê hương mới,Như nắng mưa có em kề bên anh.Mối tình ấy giữa miền xuôi với rừng,Ta góp thêm phần mình lứa tuổi thanh xuân,Hỡi những mùa nắng vì ai mà nắng vàng,Ta muốn góp lời ca vì sắc màu hoa lá.Đi lên rừng cây miền Tây Bắc ai ơi,Cánh chim sẽ được thấy gió lộng bốn phương trời,Đất nước chờ ta đắp xây những mùa hoa,Cho đồi núi ngày đêm sáng lên muôn câu ca.Ta yêu trời mây mà ngây ngất như say,Khó khăn dẫu còn đấy nhưng niềm tin không lay,Sương buông nắng cháy những giọt mồ hôi rơi,Cũng vì ta và những ngày mai cuộc đời.2-Bâng khuâng ta đi trong hương cây,Nắng vàng bay, gió chiều nay nhớ về nơi ấy,Những ngày vui và bao khó khăn,Cùng làng quê, chung bàn tay quây quần bao ý tình.Ta đi trong mênh mông quê hương,Đất nước em ơi như vòng tay lớn,Có những niềm riêng và mơ ước chung,Những trời xanh đâu cũng bồi hồi tim anh,Núi rừng sẽ nối tình quê hương ấy,Như nắng mưa thắm tô tình đôi ta.Mối tình ấy giữa miền xuôi với rừng,Ta góp thêm phần mình lứa tuổi thanh xuân,Như bao dòng suối triền miên bốn mùa,Ta cất lời ca vì núi rừng đất nước.Nay mai rừng cây miền Tây Bắc quê ta,Bốn phương sẽ được thấy ánh điện sáng lưng đồi,Năm sắc trời mây chúng ta sẽ dựng xây,Ôi ngày ấy hạnh phúc sáng ngời muôn câu caTa khoanh vùng ra rồi nhân giống nhân hoa,Dốc xa núi gần vẫn nông trường ta bao la,Thêm cây thêm lá nối đường gần đường xa,Đắp hồ nuôi bầy cá, đàn bê, đàn bò.Kết:Thênh thênh đường ta đất trời rộng mở,Và thênh thênh lòng ta hướng về chân mây xa,Đi lên rừng cây núi đồi đang chờ đợi,Và đâu đâu cũng màu xanh của quê hương ta.